Ở cái đất Thượng Hải tấc đất tấc vàng này, giới giải trí chính là một lớp bọt biển phù hoa. Nghệ sĩ là những sản phẩm được bọc bằng hàng tá lớp filter và nhân thiết đẽ. Còn những chuyên viên xử lý khủng hoảng truyền thông như tôi Kỷ Vân Phàm, nói trắng ra chính là công nhân dọn rác chuyên nghiệp. Phương châm sống của tôi rất đơn giản, không có phát ngôn nào là thảm họa, chỉ có quản lý PR chưa đủ trình độ bẻ lái. Chỉ cần thù lao trả đủ, dù nghệ sĩ của bạn có lỡ mồm chửi cả thế giới, tôi cũng có thể dùng bàn phím tẩy trắng thành cá tính thẳng thắn, đóa sen trắng không màng thế tục. Nhưng sự tự tin ngút ngàn đó đã bị nghiền nát bét khi tôi chính thức tiếp quản Tưởng Châu. Tưởng Châu 28 tuổi, ảnh đế trẻ tuổi nhất lịch sử, nha sắc tạc tượng, diễn xuất chuẩn sách giáo khoa, lưu lượng cao ngất ngưng. Nhìn bề ngoài anh ta là một cỗ máy in tiền hoàn hảo. Thế nhưng ông trời lại nhẫn tâm tịch thu của Tưởng Châu kỹ năng sinh tồn quan trọng nhất trốn SIS rối trá. Anh ta mắc chứng cuồng sự thật khách quan, kèm theo một cái mỏ hỗn mang tính sát thương vật lý. Các bạn đang nghe tại dứa audio. Đừng quên like và đăng ký kênh nha. năn nỉ hó. Chiều thứ sáu, tôi đang đắp mặt nạ trong văn phòng thì chuông điện thoại réo dắt đầu dây bên kia giám đốc Vương của công ty Tinh Quang gào thét. Kỳ Vân Phàm cứu mạng. Tưởng Châu lại tự hủy rồi. Wo sập rồi. Cổ phiếu công ty đang cắm đầu xuống đất bốc hơi mấy trăm vạn tệ rồi. Mau đến khóa cái mõm cậu ta lại cho tôi. Người thấy mùi tiền xen lẫn mùi nguy hiểm. Tôi vớ lấy túi xách lao thẳng xuống hầm để xe. Trên đường đi, tôi mở wo. Không ngoài dự đoán, bảng tìm kiếm đỏ quạch chữ bạo. Thăng một, Tưởng Châu Lăng Mạ đường mật trên sóng trực tiếp. Bạo thăng hai, Tưởng Châu mắc bệnh ngôi sao, chèn ép tiểu hoa đán. Bạo tháng ba, Đường Mật khóc ngất ở phòng nghỉ. Hot tôi ấn vào video đang được các blogger giải trí chia sẻ điên cuồng nhất. Đó là buổi phỏng vấn tuyên truyền phim của Tưởng Châu và nữ chính Đường Mật. Tiểu Hoa Đán nổi tiếng với kỹ năng trợn mắt và biệt tài cọ nhiệt xào Cleo. Trong video, nữ MC đang cố mớm lời để tạo tương tác ngọt ngào. Tưởng ảnh đế, cảnh khóc dưới mưa của Đường Mật vô cùng cảm động. Lúc Diễn đối mặt, nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má cô ấy, trong lòng anh có thấy xót xa chút nào không? Một câu hỏi dọn cỗ đến tận miệng. Nam diễn viên bình thường chỉ cần cười đáp, "Tôi rất đau lòng, thế là xong." Nhưng Tưởng Châu thì không. Vị ảnh đế mặc bộ vest ý đắt tiền, mặt lạnh như băng, cầm micro điềm nhiên đáp bằng tông giọng khách quan đến mức tàn nhẫn. "Không xót xa, tôi chỉ thấy tốn thời gian." Nụ cười của nữ MC cứng đờ, đường mật há hốc mồm, màn bình luận đang bay vèo vèo bỗng dưng đứt đoạn. Nhưng kẻ hủy diệt Tưởng Châu vẫn tiếp tục nhả đạn. Cảnh đó phải quay lại 15 lần vì cô ấy không thuộc thoại. Đạo diễn bảo cô ấy đếm từ 1 đến 10 để khẩu hình khớp khớp một chút, nhưng đếm đến bảy thì cô ấy quên mất số tám. Tôi đứng đối diện đành phải nhắc bài. Còn nước mắt đó là thuốc nhỏ mắt hiệu Hải Vân. Cô ấy tra nhiều quá trôi cả kem nền làm bẩn áo sơ mi trắng của tôi. Đứng rầm mưa ba tiếng chỉ để xem người khác đếm số. Xin lỗi tôi là diễn viên không phải giáo viên mầm non dạy toán. Video kết thúc bằng cảnh đường mật bịt mặt khóc òa bỏ chạy. Ngồi trong taxi, tôi ôm lồng ngực đang co thắt sát thủ dập không trượt phát nào. Đường Mật đang mua bài PR chăm chỉ, nỗ lực nay bị một câu quên mất số tám của Tưởng Châu lột sạch lớp ngụy trang, cái quần lót cũng không trở lại. Tôi đạp cửa phòng họp công ty Tinh Quang. Giám đốc Vương đang bướt tóc. Trợ lý Lâm Mộc 24 tuổi nhưng đã hói chán, đang hít bình xịt hen suyễn. Còn thủ phạm Tường Châu đang ngồi vắt chéo chân ở sofa, thong thả uống Americano, đọc kịch bản, bình thản như ông lão dạo công viên. Giám đốc Vương gào lên, "Phan của Đường Mật đang tế sống chúng ta trên siêu thoại kìa. Kỷ quản lý, tôi ép Tưởng Châu đang Wo xin lỗi được không?" Đem cái suy nghĩ đó ném thẳng vào bồn cầu đi. Tôi hất tay ông ta ra, ngồi phịch xuống đối diện Tưởng Châu. "Xin lỗi, tức là thừa nhận vu khống, hình tượng ảnh đế sẽ sụp đổ, mất trắng hợp đồng quảng cáo." Tưởng Châu ngẩng đầu, đôi mắt đen láy kiên định. "Tôi không xin lỗi, tôi chỉ nói sự thật. Ép tôi nói dối thì chuẩn bị 6 ngàn vạn tệ thanh lý hợp đồng đi." Xếp Tưởng bình tĩnh. Tôi cười tiêu chuẩn 45 độ. Sự thật là vũ khí, miễn là biết cách bóp cỏ. Tôi quay sang túm cổ áo trợ lý Lâm Mộc. Cậu có quay vlog hậu trường hôm mưa đó không? Lâm Mộc tái mét. Dạ có ạ. Gửi ngay cho tôi. 30 phút sau, trang cá nhân của bát quái thúc thúc tài khoản Clon do tôi nuôi tung đoạn video nét căng không cắt ghép. Dưới vòi rồng phun mưa tưởng châu ướt sũng ánh mắt bi thương nhập tâm. Đối diện anh, Đường Mật nhăn nhó lẩm nhẩm rành giọt. 1 2 3 4 5 6 7 Ơ anh ơi, tiếp theo là gì? Tiếng tường châu lạnh lẽo. Tám Sau đó là cảnh cô ta ngửa cổ nhỏ thuốc mắt như tưới cây rồi ụp mặt vào ngực anh khóc lóc. Tôi lập tức vung 50 vạn tệ mua năm vị trí hot search, gọi đội thủy quân 3000 người đẩy định hướng dư luận. Thăng một sự thật phía sau màn đếm số 1 2 3 4 5 của Đường Mật. Thăng ha. Tưởng Châu, máy quét rác rưởi của màn ảnh. Gió đổi chiều nhanh hơn lật bánh tráng. Cư dân mạng những người đã quá dị ứng với thói lười biếng đếm số thay thoại của đám idol lưu lượng lập tức bùng nổ. Trời ơi đếm thật kìa. Số tám cũng quên mù mắt tôi ủng hộ Tường Châu. Có sao nói vậy chỉnh đốn lại cái snot bet này đi. Chỉ trong 2 giờ tôi đã tẩy trắng thành công khoác cho Tưởng Châu một nhân thiết mới toan. Vị thần bảo vệ nghệ thuật chân chính. Lượng fan tăng vọt 3 triệu người. Tôi gặp laptop cái cạch xòe tay với giám đốc Vương. Xong. Phí xử lý cấp S cộng tiền hot se và thủy quân khấu trừ hao mòn chất xám tổng cộng 120 vạn tệ chuyển khoản trong 24 giờ. Tưởng Châu nhìn tôi, đáy mắt ánh lên tia phức tạp. Anh ta bình thản nhận xét cô làm việc rất hiệu quả nhưng tiêu tiền hơi nhiều. Tôi lườm anh ta xém rách mí mắt tiền mua sự bình yên cho cái mõm của anh đấy. Lần sau muốn nói thật xin hãy báo trước 15 phút để tôi chuẩn bị thuốc trợ tìm. Cứ tưởng dẹp xong vụ đường mật là được kê cao gối ngủ. Nào ngờ ác mộng mang tên mỏ hỗn tưởng châu mới chỉ là dạo đầu. Ba ngày sau, công ty ép Tưởng Châu livestream trên Duzin bán robot hút bụi thế hệ mới của hãng X để trả nợ ân tình cổ đông. Trước giờ lên sóng 10 phút, tôi nhét tờ kịch bản vào tay anh, dặn như dặn vòng. Tổ tông của tôi. Anh chỉ cần ngồi đó, khoe cái mặt ra, gật đầu và mỉm cười. Tuyệt đối không bình luận về cấu tạo cái máy. Nhớ chưa? Tưởng Châu nhíu mày ghét bỏ nhưng vẫn gật đầu. Livestream bắt đầu. Lượng người xem vọt lên 200 trăm vạn. Đạn mạc bay mịt mù, quả tặng ảo ném rào rào. Nữ MC ăn mặc lộng lẫy, bưng con robot màu trắng lên gào thét lùa gà. Trời ơi, đây là quản gia siêu việt của thế kỷ 22. Trí tuệ nhân tạo đỉnh cao, né chứng ngại vật 100%, lực hút 4000 như lốc xoáy, dọn sạch mọi vết bẩn, sàn nhà vô trùng đến mức có thể liếm được. Tưởng ảnh đế hẳn rất nhàn nhã khi giao nhà cho bảo bối này phải không ạ? MC Chĩa Micro chờ đợi một lời khen có cánh. Ở hậu trường, tôi chắp tay cầu nguyện, chỉ cần gật đầu, xin hãy chỉ gật đầu. Tưởng Châu nhận lấy con robot, anh không cười, anh lật ngửa nó lại, xăm soi bánh xe như kỹ sư gỡ bom rồi nhìn thẳng vào ống kính rõng rạc nói, "Đừng bao giờ liếm sàn nhà, rất mất vệ sinh và dễ nhiễm sán." Nữ MC cứng đờ, đạn mạc rừng trôi mất 3 giây. Tưởng Châu gõ tay vào cụng cảm biến. Thứ nhất, nó không có ai siêu việt, chỉ dùng li quang học đời cũ. Thứ hai, lực hút bốn không phải lốc xoáy, nó không hút nổi lông chó mèo găm dưới thảm, chỉ hút được vỏ hướng dương. Giám đốc nhãn hàng đứng cạnh tôi bắt đầu thở dốc, ôm ngực gọi mẹ. Nữ MC tót mồ hôi ướt sũng lớp phấn, cố cười gượng. Ha ha, tưởng ảnh đế đùa vui quá, ý anh là lực hút của nó rất nhẹ nhàng an toàn. Tôi không đùa. Tưởng Châu lạnh lùng ngắt lời, dội gào nước lạnh cuối cùng xuống mồ chôn của buổi livestream. Đặc điểm chí mạng nhất, nó không nhận diện được chất thải ướt. Nếu chó mèo nhà bạn đi bậy trên sàn, nó sẽ không né. Nó sẽ cán qua bãi phân đó, chổi xoay hoạt động hết công suất, chát đều thứ đó khắp mọi ngóc ngách nhà bạn, vẽ nên một trận pháp ma thuật bốc mùi cực độ trên mặt sàn. Bầu không khí trong phòng livestream chết lặng, có thể nghe rõ tiếng máy điều hòa chạy. Trận pháp ma thuật bốc mùi. Giám đốc nhãn hàng trực tiếp trợn trắng mắt ngã khỵu. Nữ MC đánh rơi micro cái bịch, nhưng Tưởng Châu vẫn lật con robot lại, bình thản chốt hạ như một bài luận văn khoa học. Tuy nhiên, ưu điểm là thuật toán vẽ bản đồ tốt, chạy êm, giá chưa tới 2000 tệ, chỉ bằng một nửa máy cao cấp. Tổng kết nếu nhà diện tích nhỏ không nuôi chó mèo mua về quét bụi gỗ cơ bản thì rất ổn đừng kỳ vọng nó biết làm phép thuật như cô MC này vừa nói. Tôi đứng trong góc vò dối tung mái tóc uốn đắt tiền. Kẻ hủy diệt giới quảng cáo. Phía nhãn hàng gào thét đòi gửi đơn kiện 3 ngàn vạn tệ vi phạm hợp đồng. Não tôi hoạt động hết công suất. Tôi lao tới giật phăng chiếc iPad của giám đốc nhãn hàng gầm lên. Mù hết rồi sao? Nhìn Đạn Mạc đi. Trên màn hình, Đạn Mạc nổ tung, che kín cả mặt Tưởng Châu. Ha ha ha, cứu trận pháp ma thuật bốc mùi. Não tôi tự nhảy số ra hình ảnh luôn rồi. Review thật chân, cuối cùng cũng có minh tinh không lùa gà mờ mắt vì tiền. Máy một vạn tệ vẫn cán phân chó ầm ầm đây. Con này chưa tới 2000 tệ thì đòi ai cái gì? Thuật toán tốt, chạy êm, giá rẻ. Nhà tôi không nuôi chó, chốt đơn luôn. Tin tưởng trâu hơn tin MC chém gió. Số lượt mua hàng nhảy liên tục không ngừng nghỉ. Từ 100 đơn vọt lên 5000 đơn, phá vỡ kỷ lục 20,00 đơn chỉ trong 15 phút. Doanh thu tăng vọt 500%, vượt mức 500 vạn tệ. Giám đốc nhãn hàng từ trạng thái tức giận chuyển sang ngơ ngác rồi ôm ngực khóc nức nở như sống lại từ cõi chết. Tôi lập tức gọi cho hội nhóm công nghệ lên bài hot search ảnh đế Tưởng Châu review robot hút bụi, chân thực, khoa học đập tang kịch bản lùa gà. chạy ngay cho tôi. Chỉ một giờ sau, Tưởng Châu lại leo top một nhiệt siưu. Cư dân mạng phát cùng vì màn phân tích tỉ mỉ, khách quan như một kỹ sư cơ khí của anh. Livestream kết thúc vang dội. Giám đốc nhãn hàng lau nước mắt, nắm chặt tay Tưởng Châu kích động. Thần tài truyền thế, cảm ơn ngài đã giúp chúng tôi dọn sạch kho hàng tồn. Chúng tôi muốn nâng cấp hợp đồng đại sứ thêm 3 năm nữa. Tưởng Châu rút tay ra, rút khăn ướt lau ngón tay, nhàn nhạt đáp, "Sản phẩm đời sau nhớ nâng cấp mắt cảm biến, né phân chó, nếu không tôi sẽ không livestream bán đâu." "Dạ dạ, chắc chắn ạ. Ngày mai tôi ép kỹ sư tăng ca ngay." Tôi đứng phía sau nhìn tin nhắn tiền hoa hồng doanh thu mấy chục vạn tệ vừa tinh tinh nhảy vào thẻ, xoa xoa trái tim đang đập bình bịch vì trò chơi cảm giác mạnh. Tôi lẩm bẩm sếp à, anh quả thực là cái máy in tiền nhưng tiền này chắc chỉ đủ để tôi mua thuốc mọc tóc và trả viện phí nhồi máu cơ tim mất thôi. Làm quản lý cho Tưởng Châu, tôi nhận ra mình không cần mua đồng hồ báo thức nữa. Bởi vì anh ta luôn biết cách đánh thức tôi bằng những tin chấn động có khả năng gây nhồi máu cơ tim. 3:00 sáng ngày thứ tư, tôi đang cuộn tròn trong chăn êm đệm ấm. Mơ thấy mình được bao nuôi bởi một tỷ phú ả dập thì tiếng chuông điện thoại réo lên như đòi mạng. là điện thoại của Lâm Mộc, trợ lý hói đầu của Tường Châu. Kỳ tỷ, chết rồi, cẩu tử tung dưa rồi, chị mau lên WO xem đi. Tôi bật dậy, hai mắt đỏ ngầu vớ lấy điện thoại, trên bảng tìm kiếm nóng, một từ khóa màu đỏ máu đập thẳng vào thị giác. Thăng Tưởng Châu quy tắc ngầm nữ phụ trà đạp xong nhẫn tâm đuổi cổ. Bạo đờ mờ, tôi dụi mắt ba lần, Tưởng Châu mà biết quy tắc ngầm á. Cái tên mắc trứng cuồng sạch sẽ, ghét tiếp xúc cơ thể và mở miệng ra là nói sự thật mất lòng ấy mà biết quy tắc ngầm nữ diễn viên á. Có mà cô ta bị anh ta mắng cho trầm cảm thì có. Tôi bấm vào bài viết của Trác Vĩ No một, một tay Cẩu Tử khét tiếng. Hắn đăng một đoạn video quay lén ở hành lang khách sạn Hoành Trong video lúc 11:00 đêm, nữ diễn viên phụ tuyến ba tên Liễu Y mặc một chiếc váy lụa hai dây mỏng tang gõ cửa phòng Tưởng Châu. Tưởng Châu mở cửa, cô ta lách người bước vào. Đến đúng 200 sáng, cửa phòng mở ra. Liễu Y tóc tai rũ rượi, nước mắt tèm lem, tay ôm mặt khóc lóc chạy vụt ra ngoài. Kèm theo video là dòng chú thích mang đậm tính định hướng dư luận. Đêm khuya thanh vắng, cô nam quả nữ trung phòng suốt ba tiếng. Nữ diễn viên tuyến ba đi ra với đôi mắt xương húp, quần áo sộc sệch. Tưởng ảnh đế đạo mạo ngày thường hóa ra cũng chỉ là kẻ dùng quyền lực ép buộc hậu bối. Bình luận bên dưới đã nổ tung. Trời ơi, sập phòng rồi. Tưởng Châu mà cũng chơi quy tắc ngầm sao? Nhìn cô gái kia khóc thương quá, chắc chắn là bị ép buộc rồi. Thất vọng tẩy chay kẻ đạo đức giả. Tôi lập tức gọi cho Tưởng Châu. Giọng anh ngái ngủ nhưng vẫn trầm ấm, bình tĩnh đến mức đáng hận. Có chuyện gì mà gọi lúc 3:00 sáng? Anh còn tâm trí mà ngủ. Tôi gầm lên. Đêm qua anh làm cái trò gì với Liễu Y trong phòng thế hả? Cô ta mặc đồ ngủ mỏng tang vào phòng anh, ba tiếng sau khóc lóc chạy ra. Anh giải thích sao đây? Tưởng Châu ở đầu dây bên kia khẽ nhíu mày, giọng điệu xen lẫn sự bực bội chán ghét. Cô ta gõ cửa bảo muốn thảo luận về động cơ tâm lý của nhân vật. Tôi cho vào. Ai ngờ hỏi ba câu, tôi phát hiện cô ta hoàn toàn chưa đọc cuốn tiểu thuyết nguyên tắc, kịch bản cũng chỉ học vẹt. Rồi rồi sao nữa? Tôi nuốt nước bọt. Tôi bắt cô ta ngồi xuống ghế sofa, cầm bút dạ quang lên. Giọng tưởng châu lạnh lẽo như thầy giám thị. Tôi đã phân tích cho cô ta nghe từ chương 1 đến chương 50 của nguyên tác, bắt cô ta ghi chú từng đoạn chuyển biến tâm lý. Tôi đuổi cô ta ra ngoài lúc 2:00 sáng vì cô ta dám ngáp đến lần thứ tám trước mặt tôi. Một diễn viên không tôn trọng kịch bản thì không xứng đáng ở trong phòng tôi thêm một giây nào. Tôi cơm nín, không khí im lặng đến mức nghe được cả tiếng thở dài của tôi. Cô ta khóc. Tôi run hỏi, "Là do áp lực học tập và buồn ngủ." Tưởng Châu đáp gọn lòn. Lúc đi ra, cô ta vấp chân vào mép thảm nên váy hơi lệch. Có camera hành lang, cô có thể trích xuất để kiểm tra xem trên tay cô ta có cầm theo cuốn sổ ghi chép giày 20 trang do tôi bắt chép phạt không. Trời đất ơi, người ta chơi quy tắc ngầm thì cởi quần áo, xếp của tôi chơi quy tắc ngầm thì ép người ta làm bài tập ngữ văn đến mức khóc thét bỏ chạy. Thay vì hoảng loạn, máu tư bản trong người tôi lại sôi lên sùng sục. Khủng hoảng ư? Đây là màu vàng. Anh lập tức dùng tài khoản chính chủ đăng nguyên văn những gì anh vừa nói cho tôi. Tôi ra lệnh. Đừng thêm bớt một chữ nào. Cứ giữ nguyên cái giọng điệu khinh bỉ đám học sinh rốt đó. 10 phút sau, tài khoản WBO 50 triệu lượt theo dõi của Tưởng Châu cập nhật một bài đăng ngắn gọn, xúc tích mang đậm hơi thở của Toàn Lý Hóa. Đính chính Liễu Y đến phòng tôi để hỏi về kịch bản. Tôi phát hiện cô ấy chưa đọc nguyên tác. Tôi đã bắt cô ấy ngồi nghe phân tích từ chương 1 đến chương 50 suốt 3 tiếng đồng hồ. Tôi đuổi cô ấy ra ngoài lúc 2:00 sáng vì cô ấy ngáp đến lần thứ tám. Camera hành lang khách sạn có thể làm chứng cô ấy khóc vì buồn ngủ và áp lực học tập. Trên tay cầm cuốn sổ ghi chú 20 trang không liên quan đến tình ái, đề nghị các diễn viên trẻ đọc kỹ kịch bản trước khi gõ cửa phòng người khác. Ngay lập tức, tôi tung luôn đoạn camera an ninh hành lang đã nhờ Lâm Mộc đi hối lộ quản lý khách sạn lấy từ trước. Đoạn video phóng to rõ ràng hình ảnh Liễu Y khóc miếu máu, tay ôm khư khư cuốn sổ chép chi chít chữ bôi dạ quang xanh đỏ, dáng đi lảo đảo như học sinh vừa thi trượt đại học. Wo bùng nổ lần hai, nhưng lần này là cười đến bùng nổ. Cộng đồng mạng quay xe nhanh như một cơn lốc. Ha ha. Mẹ ơi cứu con. Quy tắc ngầm kiểu mới bắt chép phạt kịch bản lúc nửa đêm. Má ơi! Tôi cười văng cả cơm. Liễu Y tính đi quyến rũ người ta, ai ngờ gặp chúng thầy giám thị ngáp tám lần bị đuổi cổ. Tưởng Châu đúng là kẻ hủy diệt lãng mạn. Cô gái mặc váy ngủ mỏng manh trước mặt anh mà anh bắt người ta ghi chú từ chương 1 đến chương 50. Trái tim tưởng châu làm bằng bê tông cốt thép à? Phía Liễu Y lúc này cũng vội vàng đăng bài đính chính, mếu máu xác nhận bản thân khóc vì, thầy tưởng quá nghiêm khắc, áp lực học tập quá lớn. Fan của cô ta không những không mắng Tường Châu mà còn tràn vào WBO của anh để bình luận. Cảm ơn Tưởng Ảnh Đế đã phụ đạo diễn xuất cho y nhà chúng tôi. Làm phiền thầy giáo rồi. Tôi dung đùi ngồi đếm lượt tương tác. Một đêm thức trắng, tôi đẩy Tưởng Châu lên một tầm cao nhân thiết mới, tưởng chủ nhiệm bậc thầy diễn xuất khắt khe không gần nữ sắc. Những thương hiệu trước đây còn e ngại rủi ro tình ái của nam minh tinh, nay lập tức xếp hàng dài gõ cửa công ty Tinh Quang. Quản lý cấp cao của hãng đồng hồ Cartier trực tiếp gọi điện cho tôi. Kỷ tiểu thư, người như Tưởng Châu tuyệt đối không có scandal tình ái đâu nhỉ? Chúng tôi muốn ký hợp đồng. Tôi cười đến rách mép. Yên tâm đi ngài, trừ khi kịch bản có thai chứ xếp tôi nhìn phụ nữ chỉ thấy những cuốn nguyên tác chưa được đọc thôi. Một tháng sau, lễ trao giải điện ảnh Kim Kê, sự kiện thảm đỏ lớn nhất năm chính thức diễn ra. Đây là một chiến trường khốc liệt không tiếng súng. Bề ngoài là các minh tinh đi lại mỉm cười, bên trong là cuộc chiến rành giật tài nguyên thời trang, phiên vị và những hợp đồng đại sứ ngàn vạn tệ. Mục tiêu của tôi đêm nay rất rõ ràng, giúp Tường Châu lấy được hợp đồng đại sứ toàn cầu của thương hiệu thời trang xa xỉ nước Pháp X. Giám đốc sáng tạo của hãng đêm nay cũng ngồi dưới hàng ghế khách mời để chấm điểm. Tuy nhiên, oan ra ngõ hẹp lục thừa ảnh nam idol lưu lượng đang lên, kẻ luôn coi tưởng châu là đối thủ một mất một còn cũng thành khát bản hợp đồng này. Lục thừa ảnh diễn xuất thì như khúc gỗ nhưng đẹp trai phan nông lại rất biết cách mua truyền thông nâng giá bản thân. Đêm nay, Lục Thừa Ảnh cố tình tung tiền mua xuất đi thảm đỏ ngay trước tường châu. Hắn diện một bộ vest lấp lánh màu bạc sâm phanh, vuốt tóc bóng lộn, tạo dáng liên tục trước ống kính. Hắn rêu dao với đám phóng viên, bộ trang phục tôi đang mặc là thiết kế bằng tơ tằm sinh học 100% của X. Đây là minh chứng cho sự ưu ái của thương hiệu dành cho tôi. Các blogger thời trang lập tức lên bài khai ngợi lục thừa ảnh khí chất quý tộc. Hắn đi ngang qua Tưởng Châu ở khu vực phỏng vấn, khẽ hít cằm khiếu khích. Đến lượt Tường Châu bước lên thảm đỏ, anh diện một bộ siêu đen của điển cất may chuẩn xác, không cầu kỳ nhưng toát lên vẻ cấm dục và quyền lực bước người. Đám phóng viên đã nhận tiền buôi trơn của Lục Thừa Ảnh, lập tức chĩa micro về phía Tưởng Châu, cố tình gài bẫy. Tưởng Ảnh Đế, anh nghĩ sao về bộ trang phục tơ tằm sinh học mà hậu bối Lục Thừa Ảnh vừa mặc? Có phải anh ấy trông rất nổi bật dưới ánh đèn Fras không? Đứng ở hậu trường, tim tôi đập thình thịch, nếu tưởng trâu khen tức là hạ mình tâng bốc đối thủ. Nếu anh chê sẽ bị mắng là ghen tỵ. hẹp hỏi câu này trả lời kiểu gì cũng chết. Tưởng Châu đứng trước hàng trăm ống kính máy quay, anh khẽ nhíu đôi chân mày đẹp như tranh vẽ, ánh mắt nhìn thẳng vào tay phóng viên vừa đặt câu hỏi, điềm nhiên mở miệng, "Nổi bật thì tôi không rõ, nhưng tôi khuyên cậu ta nên đứng xa mấy cây đành công suất lớn trên sân khấu ra một chút." Phóng viên ngơ ngác, "Tại sao ạ?" Tưởng Châu nhạt giọng, bật chế độ mỏ hỗn dựa trên cơ sở khoa học. Nhà thiết kế chính của thương hiệu X là người ăn chay trường, kiên quyết phản đối việc luộc chín con tằm để lấy tơ. Họ chưa bao giờ sản xuất bất kỳ sản phẩm tơ tằm sinh học nào màu sâm panh lấp lánh như vậy. Độ bóng của bộ quần áo cậu ta vừa mặc đến từ 100% sợi polyester tổng hợp, dân gian hay gọi là vải nilông ép nhựa. Xung quanh thảm đỏ, không gian bỗng rơi vào tĩnh lặng. Tiếng máy ảnh lạch cạch cũng dừng hẳn. Tưởng Châu chốt hạ bằng một câu đâm thẳng xuyên tim. Vài nil lông bắt sáng rất tốt nhưng chịu nhiệt rất kém. Ánh đèn sân khấu nóng tới 80° C. Nếu cậu ta đứng quá gần, tôi e là bộ đồ đó sẽ chảy nhựa và dính chặt vào da thịt cậu ta. là đồng nghiệp, tôi chỉ có lòng tốt nhắc nhở vậy thôi. Cả hội trường nổ tung, mạng xã hội bùng nổ đợt sóng thần. Lục Thừa Ảnh đang ngồi trong khán phòng, nghe xong bài phỏng vấn trực tiếp thì mặt mày tráng bệch, vội vàng đứng bật dậy chạy trốn vào nhà vệ sinh. mặc đồ nhái thì thôi đi, còn dám đứng trên thảm đỏ bốc phét là thiết kế của thương hiệu lớn, lại còn bị vạch trần là vải nilông ép nhựa dễ chảy. Sự nhục nhã này ghim thẳng lên bảng xếp hạng nhiệt siu với từ khóa đỏ chót, thăng lục thừa ảnh mặc nilon giả tơ tằm, Tưởng Châu nhắc nhở coi chừng chảy nhựa. Fan của Lục Thừa Ảnh Á khẩu không thể cãi được nửa lời bởi vì ngay sau đó, trang web chính thức của X tại khu vực Châu Á đã đăng bài Thanh Minh. Thương hiệu chúng tôi chưa bao giờ tài trợ trang phục cho Lục tiên sinh. Cảm ơn tưởng ảnh đế đã bảo vệ giá trị cốt lõi và nguyên bản của thương hiệu. Tôi đứng ở hậu trường cười đến mức không khép được miệng. Mỏ hỗn. Mỏ hỗn quá mức tuyệt vời. Những lời nói thẳng thừng, đâm chém không nể nang đó của Tường Châu nếu rơi vào tay kẻ khác thì là thảm họa. Nhưng dưới sự thao túng của tôi, nó đã trở thành một bài PR để đời. Ngay tại bữa tiệc hậu sự kiện, giám đốc sáng tạo của X đã đích thân cầm ly sâm panh bước đến tìm Tường Châu. Bà ấy vô cùng ấn tượng với kiến thức thời trang sắc bén, sự chuyên nghiệp và khí chất không chịu nhượng bộ sự giả rối của anh. Tôi Kỳ Vân Phàm lập tức hóa thân thành nữ cường nhân giới đàm phán, tung ra bản hồ sơ năng lực đã chuẩn bị sẵn. Trải qua một tiếng đồng hồ có kè bớt một thêm hai, tôi thành công ký kết bản hợp đồng đại sứ toàn cầu cho Tưởng Châu kèm theo mức thù lao trên trời. Trên đường trở về khách sạn, Tưởng Châu ngồi ở băng ghế sau chiếc xe bảo mẫu, lười biếng nhắm mắt dưỡng thần. Tôi ném bản hợp đồng dày cộp vào lòng anh, giọng đầy tự hảo. Xếp Tưởng, nhìn đi, hợp đồng đại sứ toàn cầu của X chỉ nhờ một câu chửi khéo của anh thôi đấy. Tối nay anh muốn ăn khuya bằng gì? Tôm hùm hầm hay vi cá? Em bao Tưởng Châu từ từ mở mắt, cầm bản hợp đồng lên xem lướt qua. Thay vì vui mừng, anh lại khẽ nhíu mày, dùng ngón tay xoa xoa phần mép giấy. Giấy in hợp đồng này dùng loại bột gỗ tái chế chất lượng thấp, sờ rất giáp tay, thương hiệu sinh thái mà lại không dùng giấy phân hủy sinh học sao? Tôi giật bắn mình, vội vàng bịt miệng anh lại, nghiến răng rít lên. Tổ tông của tôi ơi, anh ngậm cái miệng vàng ngọc của anh lại cho tôi. Giấy giáp thì cũng là giấy in ra tiền, anh mà chê bai nó trên Wo, tôi thể tôi sẽ cắt lưỡi anh ra ngâm rượu đấy. Tưởng Châu nhìn bộ dạng hung dữ của tôi, khóe môi bất giác cong lên một đường cung tuyệt đẹp, một nụ cười rất khẽ nhưng lại sáng bừng cả không gian chật hẹp trong xe. "Được rồi, anh nhàn nhạt đáp, gạt tay tôi ra." "Không chê nữa. Tối nay tôi muốn ăn mì vằn thắn ở quán lề đường, cô trả tiền." Nhìn nụ cười hiếm hoi của vị ảnh đế cuồng sự thật này, tim tôi bỗng thịch một tiếng lỡ nhịp. Nhưng rất nhanh, dòng suy nghĩ tư bản lại chiếm ưu thế. Mi Văn Thắn lề đường chỉ có 15 tệ một bát, vị sếp này kiếm được ngàn vạn tệ, nhưng lại chỉ đòi ăn bát mì 15 tệ, lợi nhuận dòng quá cao, quả nhiên là thần tài của Kỷ Vân Phàm tôi. Sau hai vụ scandal liên tiếp được tẩy trắng thành công rực rỡ, giá trị thương mại của Tưởng Châu tăng vọt như tên lửa. Tuy nhiên, để củng cố hình tượng nam thần phái thực lực và kéo gần khoảng cách với khán giả đại chúng, tôi quyết định nhận lời cho anh tham gia một sâu thực tế mang tên Khúc Ca Điển Viên. Kịch bản sâu rất đơn giản. Một nhóm minh tinh sẽ về vùng nông thôn, tự tay trồng lúa, chẻ củi, nấu cơm, trải nghiệm cuộc sống lao động chất phác. Vốn dĩ với cái tính có sao nói vậy của Tưởng Châu, tham gia mấy sâu lao động chân tay này là an toàn nhất. Cứ cắm mặt làm việc, ít mở miệng thì sẽ không đắc tội ai. Thế nhưng tôi đã tính toán nhầm một nước cờ chí mạng tư bản nhúng tay. Nhà tài trợ lớn nhất của chương trình đã nhét con gái rượu của mình vào danh sách khách mời cố định. Từ Kiều Kiều 22 tuổi thiên kim tiểu thư chính hiệu, mắc bệnh công chúa thời kỳ cuối mang danh em gái thanh thuần nhưng trong mắt tôi, cô ta đích thị là một ly trà xanh hảo hạng. Mục Bích Từ Kiều Kiều mang tiền đập vào sâu này cực kỳ rõ ràng. Cô ta muốn xào cáồ với Tường Châu. Ngày ghi hình thứ hai, tổ chương trình giao nhiệm vụ xuống ruộng bùn để nhổ mạ non. Cả dàn khách mời đều ngoan ngoãn mặc đồ bảo hộ nông nghiệp mang ủng cao su. Riêng từ Kiều Kiều, cô ả xuất hiện trong một chiếc váy von trắng tinh khôi mỏng tang, tóc tết hai bên nơ bướm và kinh dị nhất là đôi giày cao gót nhọn hoát cao 12 phân hiệu Crristan Lubutin đế đỏ. Tôi ngồi ở sau màn hình giám sát của đạo diễn, khóe môi giật giật, mang giày gót nhọn 12 phân xuống rộng bùn. Đầu cô ta chứa bã đậu à? Máy quay bắt đầu bấm máy. Từ Kiều Kiều rón rén bước xuống bờ ruộng, vừa chạm chân vào bùn thì trượt một cái điệu nghệ, thân hình liễu rủ gió bay lảo đảo ngã về phía Tường Châu đang cặm cụi nhổ mạ ở gần đó. Á! Tưởng Châu ca ca bùn lún quá, chân em kẹt rồi, anh nắm tay kéo em qua được không? Từ Kiều Kiều nhõng nhẽo, giọng nói nhờ nhựa như pha thêm tám cân đường hóa học, đôi mắt chớp chớp ẩng ậc nước vô cùng đáng thương. Máy quay góc cận lập tức rum sát vào gương mặt hai người để bắt lấy khoảnh khắc anh hùng cứu mỹ nhân. Tôi nín thở, hai tay bấu chặt vào thành ghế, xin anh nể mặt nhà tài trợ, chỉ cần đưa tay ra kéo một cái thôi. Tưởng Châu đang cúi người, nghe tiếng gọi liền từ từ đứng thẳng dậy. Anh ta không hề đưa tay ra, thậm chí anh ta còn lùi lại nửa bước để tránh bị bùn bắn vào người. Ánh mắt sâu thẳm của Tưởng Châu lướt qua bộ váy von trắng rồi dừng lại ở đôi giày cao gót nhọn hoát đang cắm phập xuống lớp bùn của Từ Kiều Kiều. Vẻ mặt anh lạnh nhạt, giọng nói không chứa một tia ấm áp nào vang lên đều đều. Cô mang giày gót nhọn 12 phân xuống rộng bùn. Là đang định thay máy cày xới đất à? Từ Kiều Kiều cứng đờ người, nụ cười đáng thương nướt toác. Tưởng Châu chỉ tay xuống lớp bùn dưới chân cô à. Tiếp tục bài thuyết trình về an toàn nông nghiệp. Đừng yên đó, đừng nhúc nhích. Mũi giày gót nhọn của cô cộng với trọng lượng cơ thể 45 kg sẽ tạo ra một áp suất cực lớn. Cô sắp đâm thủng lớp màng nilon giữ ấm cho dễ mạ non do tổ tiết mục vừa trải hôm qua rồi. Một lỗ thủng sẽ làm giò rỉ nhiệt khiến cả khoảnh mạ này chết cóng vào ban đêm. Nếu cô bước thêm một bước nữa, đề nghị đạo diễn trừ tiền cát cô ta để đền bù tiền hạt sống cho bà con nông dân. Không gian trên cánh đồng vắng lặng, chỉ còn tiếng ếch nhái ộp ộp. Đạo diễn ngồi cạnh tôi há hốc mồm, chiếc loa cầm tay rớt xuống đất. Từ Kiều Kiều đỏ bừng mặt vì nhục nhã, nước mắt trào ra thật sự chứ không cần thuốc nhỏ mắt. Cô ta tức tưởi rút chân lên, loạng choạng lết lên bờ trong bộ dạng bùn đất lấm lèm. Tối hôm đó, đoạn cắt của chương trình bị tuồn lên mạng. Fan của Từ Kiều Kiều được mua bằng tiền của nhà tài trợ, lập tức tràn vào WBO mắng chửi Tưởng Châu là đồ đàn ông máu lạnh, không biết thương hoa tiếc ngọc, bắt nạt phải nữ. Tôi vừa ăn mì gói trong phòng khách sạn vừa bình thản gõ phím lạch cạch tích combat sao? Kỷ Vân Phàm này hầu tới bến, tôi lập tức lệnh cho đội thủy quân đổi chiều gió, đẩy mạnh các bài viết phân tích khoa học nông nghiệp từ các blogger chuyên ngành. Tiêu đề nhiệt siêu nhanh chóng đổi màu. Thăng Tưởng Châu, kẻ hủy diệt tư bản, thần nông chân chính bảo vệ mùa màng. Thăng mang dày cao gót 12 phân đi cấy, đứt dây thần kinh hay làm màu quá mức. Cư dân mạng lập tức được khai sáng. Đạn mặc nổ tung trên nền tảng phát sóng video. Ha ha ha. Má ơi tôi cười sặc nước thay máy cày xới đất. Tưởng Châu cái mỏ độc độc quá. Cô ta bị điên à? Đi sâu nông thôn mặc váy trắng mang dày gót nhọn. Tính đi thảm đỏ trên bờ ruộng hay gì? Tưởng ảnh đế nói đúng đó. Mang ni lông giữ ấm mạ non đắt lắm đâm thủng là dễ lúa chết hết. Cảm ơn anh đã bảo vệ nồi cơm của bà con nông dân. Nhìn Tưởng Châu chê bai nhan sắc của Tư Bản mà hả dạ ghê. Anh ta đúng là cái máy quét bệnh công chúa chạy bằng cơm. Nhà tài trợ tức điên nhưng không dám rút vốn vì độ thảo luận của Sâu đã chạm đỉnh vượt mặt mọi chương trình đối thủ. Từ Kiều Kiều đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Những tập sau ngoan ngoãn mặc đồ bảo hộ kín bưng cách xa Tưởng Châu bán kính 3 m. Tôi ngồi đếm tiền thưởng rating xoa xoa cằm cười đắc ý. Xếp Tưởng à, cái mỏ của anh đúng là vừa đâm chém người ta lại vừa đẻ ra tiền. Tưởng Châu đã xử lý xong một trà xanh, tôi cứ ngỡ sâu này từ nay sẽ bình yên. Nhưng tôi lại quên mất quy luật của show thực tế. Tổ chương trình luôn biết cách nhét thêm drama. Tập nă Một khách mời đặc biệt xuất hiện. Kẻ đó bước xuống từ chiếc xe hơi sang trọng, vuốt tóc bóng lộn, nở nụ cười thương mại tiêu chuẩn rắc đầy thính. Không ai khác chính là Lục Thừa Ảnh, nam idol đối thủ không đội trời chung, kẻ từng bị Tưởng Châu và mặt chuyện mặc vest nilon ép nhựa trên thảm đỏ lần trước. Lục Thừa Ảnh dạo này đang bị tụt pha nghiêm trọng nên công ty quản lý của hắn quyết định nhét hắn vào sâu này để xây dựng nhân thiết mới. Mỹ nam đảm đang giỏi nữ công ra tránh. Sáng hôm sau, khi mọi người còn đang ngái ngủ bước ra sân, Lục Thừa Ảnh đã mặc một chiếc tạp rề sạch sẽ tinh tương, đứng trước một chiếc bàn gỗ bày biện đẹp mắt. Trên bàn là một đĩa vịt quay màu cánh rán hoàn hảo, da bóng nhẫy, mùi thâm nước mũi. Máy quay góc cận lập tức lia tới. Lục Thừa Ảnh vuốt mồ hôi hột giả chân trên trán, mỉm cười dịu dàng nhìn các tiền bối. "Chào buổi sáng mọi người. Em biết làm nông rất vất vả nên đã cố ý thức dậy từ 4:00 sáng. Em đã tự tay làm thịt con vịt, tẩm ướp 36 loại gia vị bí truyền và canh lửa nướng bằng củi gỗ táo suốt năm tiếng đồng hồ. Mọi người mau nếm thử đi ạ, xem tay nghề của em thế nào. Các khách mời khác vỗ tay rào rào, MC không ngớt lời khai ngợi Lục Thừa Ảnh đúng là chàng trai vàng trong làng giải trí. Tưởng Châu lúc này mới chậm rãi bước ra từ phòng vệ sinh, tay đang dùng khăn bông lau mặt. Anh liếc nhìn đĩa vịt quay trên bàn. Lục Thừa Ảnh thấy Tường Châu, ánh mắt lóe lên tia khiêu khích, hắn chủ động gắp một miếng đùi vịt béo ngậy đưa về phía anh. "Tưởng tiền bối, anh nếm thử đi, em nướng bằng củi gỗ táo nên da rất giòn, thịt rất mọng nước đấy." Tôi đứng sau máy quay, trái tim bỗng đập thịch một cái. "Lục Thừa Ảnh, cậu đang vuốt dâu hùm nấy." Tưởng Châu không từ chối. Anh cầm đũa gắp miếng thịt vịt lên, đưa vào miệng nhai, chậm rãi hai cái, cả trường quay nín thở chờ đợi lời nhận xét. Tưởng Châu nuốt miếng thịt xuống, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào nụ cười tự mãn của Lục Thừa Ảnh. Giọng anh vang lên đều đặn rành giọt và mang tính chất hủy diệt toàn diện. Nhiệt độ thớ thịt bên trong đồng đều một cách máy móc. Mùi khói không phải từ gỗ táo cháy mà là hương liệu hóa học tạo khói số bốn. Dương vịt mùn đến mức có thể bóp nát bằng tay, chứng tỏ đã bị hầm ép áp suất cao. Nụ cười của Lục Thừa Ảnh cứng lại trên mồi. Tưởng Châu cầm đôi đũa gõ gõ vào đĩa vịt, kết luận bằng một bản báo cáo kiểm định chất lượng tàn nhẫn nhất S Beis. Đây là vịt quay công nghiệp đóng gói chân không mua ở siêu thị được hâm nóng bằng lò vi sóng chính xác trong vòng 3 phút rưỡi. Và nếu tôi đoán không nhầm, hạn sử dụng cũng như mã vạch của nó có lẽ vẫn còn được in trình ình trên cái vỏ nilông dính mỡ mà cậu vừa vứt vào thùng giác màu xanh ở sau lều kia. Choang! Chiếc muôi múc canh trên tay nữ MC rơi thẳng xuống đất. Đạo diễn quay phim, đúng kiểu tay nghề hóng hớt chuyên nghiệp, lập tức xoay ống kính zoom thẳng vào chiếc thùng giáp màu xanh sau lều. Quả nhiên, một nửa cái túi nil lông hút chân không in dòng chữ vịt quay Bắc Kinh làm sẵn, hâm nóng ba phút đang nằm hớ hênh trong đó. Mặt Lục Thừa Ảnh từ màu hồng nhạt chuyển sang trắng bệch, rồi từ trắng bệch chuyển sang xanh lẻ như lá chuối. Hắn há miệng định cãi, nhưng bằng trứng rành rành, có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch sự nhục nhã này. Tức dậy từ 4:00 sáng, tự tay tầm ướp 36 gia vị, nướng củi gỗ táo năm tiếng, tất cả đều bị một miếng nhai của Tưởng Châu lột sạch, không còn một mảnh vải che thân. Đêm hôm đó, tập phát sóng này phá vỡ mọi kỷ lục rating trong lịch sử của đài truyền hình. Tôi ngồi trong văn phòng công ty, ngón tay thoàn thoát ký duyệt các lệnh suất tiền mua truyền thông. Không cần tôi phải nhập công bẻ lái, cư dân mạng tự động giúp Tưởng Châu Phong Thần. Thăng Lục Thừa Ảnh vịt quay lò vi sóng bạo. Thăng Tưởng Châu, chiếc máy soi FDA chạy bằng cơm của Sis bạo dưới phần bình luận, dân mạng cười đến mức đứt ruột. Cứu bụng tôi đau quá. Lục Thừa Ảnh làm màu năm tiếng đồng hồ, Tưởng Châu mất ba giây, nhai lật tẩy hết. Hương liệu tạo khói số bốn sương mùn do ép áp xuất. Tưởng ảnh đế hồi xưa học khoa công nghệ thực phẩm à? Lục thừa ảnh nhục để đâu cho hết? Đã giả tạo mua đồ làm sẵn còn dám bốc phét trước mặt thần sự thật tưởng Châu. Từ máy hút bụi lùa gà đến vịt quay giả rối. Tưởng Châu dập khâu trượt phát nào. Tôi tuyên bố ai dám nói dối trước mặt anh Châu? Người đó chết chắc. Sự nghiệp vất phát hình tượng của Lục Thừa Ảnh chính thức chôn vùi tại đây. Công ty quản lý của hắn phải vội vàng thông báo hắn bị ốm nặng để rút lui khỏi sâu thực tế, tránh việc ngày nào cũng bị Tưởng Châu lột mặt nạ. Kết thúc đợt ghi hình, Tưởng Châu bước ra khỏi xe bảo mẫu, dáng vẻ cao lớn, cấm dục mệt mỏi vươn vai, "Tôi chạy lại đón anh, cung kính đưa chai nước khoáng đắt tiền, miệng cười tươi như hoa cúc." "Sế Tưởng vất vả rồi, trận đánh vịt quay vừa rồi quá xuất sắc. Nhờ anh, hôm nay có tới năm nhãn hàng thực phẩm hữu cơ gọi điện búc hợp đồng đại ngôn đấy. Tưởng Châu nhận chai nước uống một ngụm. Anh rũ mắt nhìn tôi, ánh mắt quét qua mái tóc của tôi một lượt. Tôi thấy dạo này mép tóc của cô lùi về sau 1.5 cm rồi đấy. Anh nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng đâm trúng tử huyệt của ph nữ. Tôi giật nảy mình, vội đưa tay ôm trán. "Anh, anh nói bậy bạ gì đó, tóc tôi vẫn dày lắm." Tưởng Châu rút từ trong túi áo khoác ra một hộp nhỏ bọc nhung đắt tiền ném vào tay tôi. Đây là tinh chất chống dụng tóc thượng hạng mua bằng tiền thù lao sâu vừa rồi của tôi. Dùng đi, đừng để truyền thông chụp được hình cô rồi lại đồn thổi tôi bóc lột nhân viên đến mức hói đầu giống Lâm Mộc. Tôi ôm hộp tinh chất nhìn bóng lưng cao ngạo, chân dài miên man của anh ta khuất sau cửa thang máy. Rõ ràng là anh ta mua quà quan tâm tôi, nhưng cái miệng hỗn đó vẫn không thể nói ra một câu tử tế nào. Nhưng chẳng hiểu sao cầm hộp tinh chất đắt tiền trên tay, khóe môi tôi lại bất giác cong lên. Tên tư bản cuồng sự thật này hình như cũng không đáng ghét đến thế. Tháng 12, gió lạnh quét qua từng nóc nhà Thượng Hải, nhưng tại trung tâm hội nghị triển lãm, nhiệt độ lại nóng đến mức có thể luộc chín một quả trứng. Hôm nay là lễ trao giải điện ảnh Kim Kê, giải thưởng danh giá và uy tín bậc nhất của điện ảnh Hoa Ngữ. Gần một nửa giang sơn CBIS đều tề tựu về đây. Bề ngoài là một đêm tôn vinh nghệ thuật nhưng bên trong lại là một cái chợ giao dịch khổng lồ của tư bản nơi các công ty giải trí, các nhà đầu tư và nhãn hàng đánh giá trị thương mại của từng nghệ sĩ. Với tư cách là quản lý của Tưởng Châu, đêm nay tôi không mặc lễ phục dạ hội lộng lẫy mà vận một bộ siêu nữ màu đen sắc xảo, tóc búi cao gọn gàng, tay lăm năm chiếc máy tính bảng hiển thị biểu đồ KPI cuối năm. Năm nay, Tưởng Châu có tên trong danh sách đề cử nam diễn viên chính xuất sắc nhất nhờ bộ phim điện ảnh hình sự mê kính. Nếu đêm nay anh cầm được chiếc cúp này, đây sẽ là lần thứ ba anh lên ngôi ảnh đế, chính thức bước vào hàng ngũ thần thoại phòng vé không ai có thể xô đổ. Và quan trọng hơn, nếu anh đoạt giải, công ty sẽ thưởng nóng cho tôi mức hoa hồng lên tới bảy con số, đủ để tôi trả thẳng tiền mặt cho một căn hộ chung cư cao cấp. Kỷ tỷ, chị đừng bấm máy tính nữa, em chóng mặt quá. Trợ lý Lâm Mộc vuốt vuốt cái chán ngày càng cao của mình, lẩm bẩm, "Anh Châu đêm nay ăn chắc giải rồi, diễn suất của anh ấy trong mê kính hoàn toàn áp đảo mấy người kia mà." Tôi đẩy gọng kính, mắt vẫn dán vào màn hình. Cậu thì biết cái gì? Ở cái giới này, khi chiếc cúp chưa nằm gọn trong tay, mọi thứ đều có thể bị tư bản thao túng. Hơn nữa, cậu nghĩ tôi lo anh ta trượt giải sao? Không, tôi lo cái miệng của anh ta kìa. Tôi ngước nhìn Tưởng Châu đang ngồi ở hàng ghế VIP đầu tiên. Đêm nay, anh mặc một bộ siêu nhung đen tuyền bản giới hạn của hãng X. Trên cổ tay là chiếc đồng hồ cartier đính kim cương lấp lánh, toàn là những tài nguyên đỉnh cấp do chính tay tôi giành về từ những pha mỏ hỗn của anh. Anh ta ngồi đó, đôi chân dài miên man vắt chéo, sống lưng thẳng tắp, khí chất cấm dục và cao ngạo áp đảo toàn bộ dàn tiểu sinh xung quanh. Nhưng trong mắt tôi, anh ta chính là một quả bom hẹn giờ. Từ sau vụ bóc phốt vịt quay giả rối ở Sâu Điền Viên, Tưởng Châu đã trở thành thần khám phá sự thật của S Beast. Chỉ cần anh mở miệng, nhẹ thì lên hot search, nặng thì sập luôn máy chủ WO. Đêm nay nếu anh lên nhận giải, lỡ như anh cao hứng bóc phốt đạo diễn hay giám khảo, tôi có mọc thêm 10 cái đầu cũng không đền nổi hợp đồng. Đồng hồ điểm 10:00 tối giây phút quan trọng nhất cũng đến. Hai vị đạo diễn lão làng bước ra sân khấu, chậm rãi bóc phong bì đỏ. Cả hội trường nín thở. Đạn mạc trên màn hình livestream trực tiếp của hàng chục triệu khán giả bay dày đặc đến mức che kín cả khung hình. Người chiến thắng giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất xin chúc mừng Tưởng Châu. Phim mê kính bùm pháo giấy bắn tung tóe. Cả hội trường vỡ òa trong tiếng vỗ tay rầm rộ máy quay lập tức bắt cận cảnh khuôn mặt Tường Châu. Anh không tỏ ra quá kích động chỉ hơi cài lại khuy áo vest, đứng dậy gật đầu chào các tiền bối rồi xải những bước chân dài vững trãi lên sân khấu. Tôi đứng ở cánh gà ôm ngực thở phào nhẹ nhõm. Tiền mua nhà đây rồi. Căn hộ view sông đây rồi. Tưởng Châu nhận chiếc cúp vàng nặng trịch từ tay ban giám khảo. Anh bước đến trước micro. Ánh đèn sân khấu tập trung toàn bộ vào gương mặt đẹp không góc chết của anh. Cả hội trường im phang phắc chờ đợi bài phát biểu thấm đẫm nước mắt và những lời cảm ơn sáo rỗng quen thuộc. Cảm ơn hội đồng giám khảo. Tưởng Châu mở lời. Giọng nam trầm từ tính vang vọng khắp khán phòng. Sau đó anh nhìn xuống khu vực ghế ngồi của đoàn phim mê kính bắt đầu bài phát biểu mang đậm bản sắc cá nhân. Tôi muốn gửi lời cảm ơn đặc biệt đến đạo diễn Trần. Cảm ơn ông vì ở ngày quay thứ 10, ông đã cuối cùng cũng nhận ra kịch bản gốc có vô số lỗ hổng logic và đã đồng ý để tôi sửa lại toàn bộ lời thoại của cảnh hành động cuối cùng. Nếu giữ nguyên kịch bản cũ, tôi e là bộ phim này không thể vượt qua mức năm điểm trên Dub. Khán giả dưới đài. Đạo diễn Trần dưới đài cười gượng gạo, giơ tay che chán muốn tìm cái lỗ nẻo chui xuống. Đạn mặc trên livestream bắt đầu nổ tung vì cười mỏ hỗn. Lên nhận cúp ảnh đế vẫn không quên và mặt đạo diễn về tội kịch bản giác. Nhưng Tưởng Châu chưa dừng lại, ánh mắt anh đột nhiên lướt qua hàng ngàn người dưới đài rồi dừng lại ở một góc khuất trong cánh gà nơi tôi đang đứng. Anh khẽ nâng chiếc cúp lên, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng và kiên định một cách kỳ lạ. Và người cuối cùng cũng là người tôi muốn cảm ơn nhất trong sự nghiệp của mình. Quản lý của tôi, Kỳ Vân Phàm. Tim tôi thịch một tiếng, máy quay phụ lập tức chĩa thẳng vào mặt tôi, phóng to lên màn hình lớn giữa sân khấu. Tưởng Châu nhìn thẳng vào ống kính, giọng nói trầm ấm nhưng lại đâm chém sự thật không nề nang. Nhiều người nói tôi là kẻ kiêu ngạo, độc miệng. Sự thật thả của tôi luôn làm mất lòng người khác và đe dọa đến lợi ích của tư bản. Nhưng Kỷ Vân Phàm, cô ấy chưa bao giờ bắt tôi phải nói dối. Cả hội trường im lặng như tờ. Cô ấy là một người cực kỳ thực dụng, cuồng công việc và rất yêu tiền. Nhưng cô ấy lại dùng cái đầu sắc bén xuất chúng của mình, tức trắng vô số đêm, dụng rất nhiều tóc để thu dọn những sự thật trần trụi mà tôi nói ra, biến nó thành những điều mà thế giới này có thể chấp nhận được. Cảm ơn em Kỷ Vân Phàm vì đã bảo vệ sự chân thật của tôi. Hội trường bùng nổ, đạn mạc trên mạng tê liệt toàn tập. Một ảnh đế lạnh lùng chưa từng có scandal tình ái, nay lại công khai cảm ơn quản lý của mình bằng những lời lẽ mờ ám, thâm tình đến mức có thể viết thành một bộ tiểu thuyết ngôn tình mườ vạn chữ. Nữ MC vốn là một người rất nhạy bén với drama, không thể bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này. Cô ta lập tức lao ra, chĩa micro về phía Tường Châu, đôi mắt sáng rực. Trời ơi, những lời của Tưởng Ảnh Đế thực sự quá cảm động. Nghe ngữ khí này, hình như ngài rất ưu ái kỳ quản lý. Không biết hai người có dự định tiến xa hơn quan hệ công việc hiện tại không ạ? Tôi đứng trong cánh gà, sắc mặt từ đỏ chuyển sang trắng bệch. Chết tiệt, MC cái rác rưởi gì thế này? Tôi lập tức giơ hai tay lên cao làm thành một chữ X to đùng, điên cuồng ra hiệu cho Tường Châu. Ngậm miệng lại, không được nói bậy, lên hot se tình ái là mất fan. Rớt giá trị thương mại đó cái tên tổ tông này. Tưởng Châu đứng trên sân khấu nhìn thấy rõ động tác hình chữ X của tôi, khóe môi anh bất giác cong lên một nụ cười rạng rỡ, một nụ cười thực sự phá vỡ hoàn toàn lớp băng ngàn năm của vị đóa hoa cao lãnh. Anh cầm micro không hề né tránh, bình thản trả lời một câu khiến cả show chấn động 10 độ rẫn chưa tiến xa hơn. Hiện tại tôi đang đơn phương theo đuổi cô ấy. A á. Khán đài vỡ òa thành một mớ hỗn độn. Tiếng hết của fan hâm mộ, tiếng bấm máy ảnh lạch cạch vang lên như súng liên thanh. Lời thu nhận công khai của ảnh đế. Tự bốc phốt tình cảm của chính mình. Wo chính thức báo lỗi 404 vì máy chủ quá tải. Nữ MC hưng phấn đến mức giọng run rẩy. Theo theo đuổi ạ. Một người xuất sắc như ngài mà Kỷ quản lý vẫn chưa đồng ý sao? Tưởng Châu khẽ thở dài một tiếng, vẻ mặt vô cùng bất lực và thành thật đáp. Chưa đồng ý. Hôm trước tôi có xin Weat cá nhân của cô ấy, nhưng cô ấy nói, "Một ngày nào tôi chưa mang về đủ ba hợp đồng phim điện ảnh cấp S để giúp cô ấy hoàn thành KPI cuối năm thì đừng hòng nhắc đến chuyện yêu đường." Khán giả MC. Tưởng Châu nhìn thẳng vào máy quay, báo cáo tiến độ như một nhân viên quèn đang trình bày với sếp. "Hiện tại tôi mới đàm phán thành công được hai kịch bản cấp S, vẫn còn thiếu một. Tôi hy vọng các đạo diễn và nhà sản xuất đang ngồi dưới đài. Nếu có kịch bản tốt, xin hãy liên hệ ngay với Kỷ Vân Phàm. Xin hãy giúp tôi hoàn thành chỉ tiêu doanh số năm nay. Tôi thực sự rất muốn được add We chat Chat của cô ấy. Nếu có cái hố nào ở đây, tôi sẽ lập tức nhảy xuống và tự chôn mình. Toàn bộ máy quay trong hội trường quay ngoắt lại, chĩa thẳng vào tôi. Trên màn hình lớn, hình ảnh Kỷ Vân Phàm tôi, nữ cường nhân máu lạnh của giới PR đang đứng hóa đá, tay ôm trán, mặt đỏ bừng như quả Bỉ Ngạn, hận không thể tàng hình. Lên hot search rồi. Chắc chắn lên hot search với tiêu đề. Kỳ Vân Phàm, nữ tư bản bóc lột sức lao động ảnh đế đến cùng cực, ép dùng kịch bản cấp S để đổi lấy tài khoản WeChat. Nhưng tôi chưa kịp độn thổ thì chiếc điện thoại trong túi áo vest của tôi đã rung lên bần bật. Không phải một mà là hàng chục cuộc gọi và tin nhắn đổ về cùng một lúc. Tôi lôi điện thoại ra. Đạo diễn trương đạo diễn phim võ thuật tỷ đô. Tiểu Kỷ, tôi có một kịch bản phim Võ Hiệp cấp S+ kinh phí 300 triệu tệ. Ngày mai ký hợp đồng luôn giúp tiểu tưởng nhà cô hoàn thành KPI nhé. Nhà sản xuất lưu trùm phim khoa học viễn tưởng kỳ tổng. Bên tôi có kịch bản bom tấn đang thiếu nam chính cá c chia hoa hồng phòng vé ký luôn đi để cậu ấy còn rước cô về. Giám đốc nhãn hàng đồng hồ Thụy Sĩ tặng luôn một hợp đồng đại sứ toàn cầu làm quà cưới kỷ quản lý duyệt nhé. Tôi trố mắt nhìn màn hình điện thoại đang nhảy thông báo liên tục. Não bộ tư bản của tôi lập tức gạt bỏ sự xấu hổ. Trời ơi, tiền đang đập thẳng vào mặt tôi. Một lời tỏ tình chấn động của anh ta không những không làm rớt giá trị thương mại mà còn biến anh ta thành kẻ si tình nỗ lực đi làm vì vợ kéo về hàng đống tài nguyên khủng khiếp. Lúc này Tưởng Châu đã bước xuống khỏi sân khấu. Trong khi mọi người còn đang náo loạn, anh lách qua đám đông đi thẳng vào cánh gà, dừng lại trước mặt tôi. Anh cúi đầu, đôi mắt Phượng đen láy tràn ngập ý cười dịu dàng. Anh nhét thẳng chiếc cúp ảnh đế kim kê bằng vàng dòng nặng vào lòng tôi. Đạo diễn Trương vừa nhắn tin cho tôi nói đã gửi kịch bản cấp S cho em rồi. Tưởng Châu khẽ cúi người ghé sát vào tai tôi, hơi thở ấm áp mang theo mùi hương tuyết tùng phảng phất. Giọng anh trầm khàn mang theo sự sủng nịnh vô bờ bến. Hợp đồng thứ ba đã chốt. Kpi vượt mức kỷ quản lý. Em nghiệm thu đi. Bây giờ em có thể đồng ý lời mời kết bạn Weat cá nhân của anh và cho anh biết tối nay chúng ta ăn khuya ở đâu được chưa. Tôi ôm chiếc cúc vàng trong tay, ngẩng mặt lên nhìn khuôn mặt đẹp như tạc tượng của anh. Người đàn ông này mỏ hỗn, tiếc nói thật, lại còn hay gây họa. Nhưng suy cho cùng, sự thật lớn nhất mà anh ta nói ra đêm nay lại là việc anh ta yêu tôi đến nhường nào. Tôi khẽ hừ một tiếng, lôi điện thoại ra bật mã QR WeChat lên đưa ra trước mặt anh. Cố giữ vẻ kiêu ngạo của một nữ quản lý. Nể tình anh hoàn thành chỉ tiêu xuất sắc. Tôi duyệt đi thôi, tối nay ăn tôm hùm đất hầm cay tôi bao. Tưởng Châu mỉm cười rạng rỡ, quét mã We tinh một tiếng rồi tự nhiên nắm chặt lấy tay tôi, kéo tôi bước ra khỏi đống hỗn độn của hậu trường. Giữa chốn sâu bu giả giả thật thật, đầy dãy những chiếc mặt nạ lừa lọc này, tôi, một kẻ dọn rác chuyên nghiệp, cuối cùng lại nhặt được một viên kim cương vô giá. Một viên kim cương tuy có nhiều gai góc, thẳng thắn đến mức khiến người ta tức điên, nhưng lại rực rỡ và chân thật hơn bất cứ thứ gì trên đời này. Hết rồi, cảm ơn các bạn đã nghe tại giữa audio. Đừng quên like và đăng ký kênh để không bỏ lỡ nhau
Get free YouTube transcripts with timestamps, translation, and download options.
Transcript content is sourced from YouTube's auto-generated captions or AI transcription. All video content belongs to the original creators. Terms of Service · DMCA Contact