[TRUYỆN AUDIO] | MÙI MÁU CỦA SÁT NHÂN (FULL)

Bằng Chứng Thép Audio7,572 words

Full Transcript

Truyện bạn đang nghe có tên Mùi máu của sát nhân được phát trên kênh YouTube bằng chứng thép audio. Chúc các bạn nghe truyện vui vẻ. Ba năm trước, chị gái tôi, người thân duy nhất mà tôi nương tựa để sống đã bị một gã đàn ông lẻn vào nhà cướp của giết hại. Lúc đó tôi được chị giấu đi nên không nhìn thấy mặt kẻ thù ác. Nhưng tôi lại ngửi thấy trên người hắn một mùi hương kỳ lạ, thứ mùi mà tôi chưa từng gặp bao giờ. Mãi cho đến 3 năm sau, khi chính tay kết liễu gã đàn ông đó, tôi mới cuối cùng hiểu ra thứ mùi hương mình tìm kiếm suốt ba năm qua rốt cuộc là gì. Một đêm mùa hè tháng 6 năm 2000, chị gái tôi bị một gã đàn ông giết chết ngay trong phòng ngủ của mình. Sau sự việc, hàng xóm láng giềng đều nói chị tôi đáng đời. Bởi lẽ kẻ thủ ác chính là người do tự tay chị dẫn về nhà. Chị tôi làm nghề đó. Mỗi khi nhà có khách, chị luôn bảo tôi trốn trước vào căn phòng nhỏ, tắt đèn, không nhìn, không nghe, không nghĩ ngợi. Nhưng gã đàn ông đó sau khi xong việc đã dùng gối bịt mũi khiến chị ngạt thở đến chết rồi lấy đi toàn bộ số tiền chị đã chất bóp bấy lâu. Mãi đến khi gã rời đi rất lâu, tôi mới nhận ra điều bất thường trong căn phòng nhỏ. Tôi mở cửa, bước vào phòng chị. Chị đã nằm trên giường bất động. Tôi khẽ gọi chị, nhưng thứ tôi chạm phải chỉ là đôi bàn tay lạnh ngắt. Cảnh sát đến vào ngày hôm sau và mang thi thể chị đi. Ngay khi họ định đưa cả tôi đi theo, tôi đã bỏ chạy. Tôi không muốn bị đưa đến nơi đầy dãy những đứa trẻ không nơi nương tựa, cũng không muốn bị bất kỳ người lạ nào nhận nuôi. Tôi phải báo thù. Tôi phải tìm thấy gã đó và chính tay giết hắn để trả thù cho chị trước khi cảnh sát tìm ra hắn. Có lẽ trong mắt người khác chị là một đứa con gái hư hỏng bẩn thỉu. Nhưng tôi biết trên thế giới này dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai chỉ có chị là người đối xử tốt nhất với tôi. Tôi căm thù kẻ đã giết chị. Dù phải đánh đổi cả mạng sống, tôi cũng phải tự tay giết hắn. Hơn nữa, tôi tự tin mình có khả năng tìm ra hung thủ sớm hơn cảnh sát. Tuy đêm đó tôi không thấy mặt hắn, nhưng tôi đã ngửi thấy mùi trên người gã đàn ông ấy. Một mùi hương độc nhất, bí ẩn và khác biệt. Từ nhỏ tôi đã đặc biệt nhạy cảm với mùi vị. Rất nhiều mùi chỉ cần ngửi một lần là có thể ghi nhớ sâu đậm trong đại não. Nhưng lần này dù có hồi tưởng thế nào tôi cũng không thể làm rõ rốt cuộc đó là mùi gì. Sau khi chị mất, tôi bắt đầu lang thang trên phố. Tôi hy vọng có thể tìm thấy sự thật về mùi hương đó giữa dòng người hối hả. Tôi nghĩ gã đàn ông đó chắc chắn phải làm một công việc đặc thù hoặc có một thân phận đặc biệt nào đó nên trên người mới lưu lại thứ mùi khác biệt mà người thường không thể ngửi thấy. Thế nhưng tất cả những người tôi từng gặp, mùi trên người họ đều khác xa với mùi của gã đàn ông kia. Thoát cái ba năm dòng dã đã trôi qua. Khi tôi bắt đầu nghi ngờ rằng có lẽ hắn đã rời khỏi thành phố này thì ngay hôm qua tại một ngã tư bình thường, một người mặc áo khoác dài quấn khăn len kín mít lướt ngang qua tôi và luồng khí vị đã vắng bóng suốt ba năm ấy ngay lập tức xộc thẳng vào mũi tôi. Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy máu trong người mình như bốc cháy. Tôi lập tức lén lút bám theo rồi tận mắt thấy người đó đi vào một khu tập thể cũ sắp bị dỡ bỏ. Lúc đó tôi đã quyết định đợi kẻ này xuất hiện lần nữa, tôi sẽ lao đến giết chết hắn. Tôi thậm chí đã phục kích dưới chân cầu thang của đơn vị ở đó suốt một đêm dòng. Nhưng sáng hôm sau, khi người đó bước ra khỏi tòa nhà, khi tôi đã lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, chuẩn bị tung đòn kết liễu thì ngay lúc xông đến trước mặt, tôi mới bàng hoàng phát hiện đó là một phụ nữ, một người phụ nữ cao giáo và xinh đẹp. Trước ánh mắt có chút ngỡ ngàng của cô ta, tôi tháo chạy thục mạng, tôi chạy về trại. Đây là một khu lắn trại tự phát của những người lang thang, nằm lưng chừng một bãi giác. Hơn nửa năm qua, tối nào tôi cũng chú chân ở đây. Thằng tóc vàng chào tôi một tiếng, đưa cho tôi nửa hộp thịt bò ăn dở, chẳng biết nó nhặt được ở đâu. Tôi nhận lấy, khẽ nói lời cảm ơn. Này người anh em, đêm qua không về lại đi tìm gã giết chị ông đấy hả? Tôi gật đầu. Đến cảnh sát còn chẳng tìm được, tôi nói ông nghe, phi sức làm gì. Tôi cúi đầu lùa một miếng thịt nhưng cảm thấy nuốt không trôi. Ông còn chẳng biết mặt mũi hung thủ ra sao. Đừng nói nữa, tôi trả lại hộp thịt cho tóc vàng. lạnh lùng nhìn nó. "Thôi không nói thì không nói, nhìn ông kìa, lại lộ ra cái vẻ mặt muốn giết người rồi đấy." Tóc vàng hậm hực nói. Tôi cúi đầu không đáp lời nào nữa. Nhưng mà em trai này, tôi vẫn nể ông thật đấy. Thà chịu cảnh màn trời chiếu đất cũng phải báo thù cho chị. Ông đúng là có phong thái của đại hiệp thời xưa. Chắc là để làm dịu bầu không khí. Tóc vàng bắt đầu nịnh nọt tôi. Bạn đang nghe trên kênh YouTube Bằng trứng thép audio. Tôi nở một nụ cười cay đắng, tim lại bắt đầu thắt lại. Tóc vàng ăn nốt chỗ thịt còn lại, đột nhiên nói, "Nghe nói gì chưa? Dạo này thành phố bắt đầu chỉnh đốn mỹ quan ấy. Không biết bọn trật tự đô thị có bắt hết chúng mình vào trại tập trung rồi trục xuất không nữa." Tôi nhìn tóc vàng, thuận miệng hỏi, "Nếu có thể ổn định lại, ông có muốn không?" Tóc vàng liếm môi, ngẩng cao đầu nói, "Sao chỉ mình ông muốn làm đại hiệp à? Không cho phép tôi vác kiếm đi khắp thế gian chắc. Nếu ông tìm thấy kẻ giết chị ông, đừng có hành động bừa bãi, cứ gọi tôi một tiếng, tôi giúp ông xử hắn." Tôi mỉm cười, miệng đáp, "Ừ, được thôi." Tôi nói nghiêm túc đấy. Nhìn cái tay chân khẳng khiêu của ông xem, đối đầu với hạng giết người máu lạnh thì đủ chết mấy lần. Vẻ mặt tóc vàng rất nghiêm trọng. Nói thật lòng, tuy hai ta đều là dân giang hồ vặt, nhưng ông ít ra còn có người từng yêu thương, chẳng giống tôi. Chậc, tôi cũng ước có một bà chị, hay là hôm nào ông dẫn tôi đến trước mộ chị, cho tôi lạnh một cái. Tóc vàng một khi đã phấn khích là lại làm nhảm không thôi. Nghỉ sớm đi. Tôi bất lực vỗ vai nó. Tôi đã không chợp mắt suốt một ngày một đêm rồi. Tôi muốn ngủ một giấc thật ngon. Và quan trọng hơn, tôi muốn được gặp chị trong mờ. Tôi lại mơ thấy chị. Chị ôm lấy tôi, khẽ xoa đầu tôi. Chị hỏi, "Em không chê chị bẩn? Đúng không? Không đâu chị ơi, em chưa bao giờ thấy chị bẩn cả. Em biết chị làm tất cả là để hai chị em mình có thể sống tiếp. Ngoan, đợi chị danh dụng đủ tiền sẽ mua cho hai đứa mình một căn nhà thật lớn rồi chị sẽ dẫn em đi ăn món ngon mỗi ngày, đi chơi những chỗ thật vui. Chị còn muốn đưa em đi ngắm nhìn thế giới bên ngoài nữa. Chị thật sự không muốn rời xa em. Chị ôm tôi rồi bắt đầu khóc. Sau đó tôi cảm thấy chị bắt đầu bị kéo ra khỏi vòng tay tôi. Là gã đàn ông đó, kẻ mang trên mình mùi hương kỳ lạ. Chị gào khóc cầu cứu, một tay bám chặt lấy người tôi. Tôi cũng gào lên buông chị tôi ra. Trong lúc rằng co, tôi giật mình tỉnh giấc. Hóa ra là tóc vàng đang liên tục lay tôi. Cái mồm quả đen của tôi linh thật rồi. Dậy mau chạy đi. [âm nhạc] Trật tự đô thị đến thật rồi. Tôi mắt nhắm mắt mở, thấy từ trong bóng tối phía xa mấy chiếc xe van đang lao tới, sau đó rất nhiều người đàn ông mặc đồng phục nhảy xuống xe. Ánh đèn pin trên tay họ dọi thẳng về phía lán trại làm giấy lên những tiếng la hét hỗn loạn. "Chạy mau, bị bắt vào chạy tập trung là rắc rối to đấy." Tóc vàng vừa nói vừa chạy về phía núi rác phía sau. Tôi cũng vội vàng đuổi theo. Bạn đang nghe trên kênh YouTube bằng trứng thép audio. Đằng sau tôi nghe thấy tiếng bọn họ hét lớn đứng lại, "Đừng chạy." Trong đêm đen kịt, tôi và tóc vàng dùng cả tay lẫn chân leo qua núi rác trước mặt. Vừa đáp xuống đất, một luồng ánh sáng đã dọi thẳng vào chúng tôi. Ha! Ôm cây đợi thỏ, thế mà lại đợi được hai nhóc con thật. Trước mặt là một gã trật tự đô thị to con lực lưỡng. Trong lúc tôi còn đang ngẩn người, tóc vàng bên cạnh đột nhiên lao thẳng về phía gã đó. Tóc vàng? Tôi hét lên. Chạy mau đi, nhớ lấy báo thù cho chị. Cú lao của tóc vàng bị gã kia nghiêng người né được. Nó lúc này ngoảnh lại nhìn tôi, vẻ mặt sốt ruột. Còn đứng ngây ra đó làm gì? Chạy mau lên. Tôi gật đầu, vội vàng chạy về phía cánh cửa nhỏ của bãi giác ở phía bên kia. Vừa lao đến cửa, tôi nghe thấy tiếng bịch vang lên phía sau, tóc vàng dường như bị gã kia đá một cú, lúc này đã nằm rạp dưới đất. Người anh em, cảm ơn ông. Tôi hét vọng lại phía tóc vàng. Tóc vàng đang nằm dưới đất từ từ ngẩng đầu lên, đưa tay ra. không biết là ra giấu gì, nhưng từ đằng xa tôi thấy nó nhei răng ra, có vẻ như là đang cười. Vài ngày sau, tôi đi trên phố và nghe người ta bàn tán về một tin tức xảy ra ở Quảng Châu. Nghe nói có một sinh viên đại học vì không có giấy tạm chú mà bị đánh chết trong trại tập trung. Tôi không biết tình hình của nhóm tóc vàng giờ ra sao. Ngoài tóc vàng còn có anh Hôi, lão Lang, thiếu gia. Đó đều là những người bạn tôi quen ở lán trại. Sau này tôi cũng không bao giờ gặp lại họ nữa. Có lẽ những người cần gặp rồi sẽ gặp lại, còn những kẻ đáng chết nhất định sẽ không thể sống sót. Ngày thứ hai sau khi nhóm tóc vàng bị bắt đi, tôi tiếp tục bám theo người phụ nữ mang mùi hương nó. Dù cô ta không phải hung thủ giết chị tôi, nhưng cô ta chắc chắn có mối liên hệ nào đó với hắn. Tôi tin rằng cứ bám theo thì nhất định sẽ có kết quả mình muốn. Từ Tiểu Thanh đó là tên của người phụ nữ tôi đang theo dõi. Cô ta tuổi đời còn khá trẻ, sống một mình trên tầng hai của một căn chung cư cũ kiểu hành lang dài. Tôi cho rằng cô ta sống độc thân vì chưa từng thấy ai khác bước ra từ nhà cô ta. Công việc của cô ta rất bình thường, kinh doanh một cửa hàng quần áo ở ngã tư cạnh bệnh viện trung tâm thành phố. Cái ngã tư đó trông thì có vẻ đông đúc, nhưng vì người qua lại đa phần đều vội vàng vào bệnh viện khám bệnh nên việc kinh doanh của cửa hàng quần áo này dường như không mấy khấm khá. Xem ra Từ Tiểu Thanh không có đầu óc kinh doanh cho lắm. Ngoài những thông tin nền đó, một manh mối quan trọng hơn đối với tôi là từ Tiểu Thanh đã có bạn trai. Bởi vì vào ngày Valentine, tôi thấy cô ta ôm một bó hoa, bước chân nhẹ nhàng hân hoan về nhà. Rất có khả năng mùi hương trên người Từ Tiểu Thanh có liên quan đến bạn trai cô ta. Nhưng vấn đề là tôi chưa từng bắt gặp gã bạn trai đó dù chỉ một lần. Tất nhiên tôi không theo dõi cô ta 24/24. Ngay cả bây giờ khi bám theo, tôi cũng cố gắng ẩn mình ở một khoảng cách đủ xa. Dù sao lần trước cũng đã bị cô ta bắt gặp rồi. Nếu xuất hiện quá thường xuyên quanh nơi làm việc hay chỗ ở của cô ta, chắc chắn sẽ bị nghi ngờ và tự rước lấy rắc rối. Tôi tự khuyên nhủ mình không được nôn nóng. Đã đợi lâu như vậy rồi, đừng làm động con cá sắp cắn câu. Vào tuần thứ hai, sau khi nhóm tóc vàng bị trật tự đô [âm nhạc] thị bắt đi, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy bạn trai của Từ Tiểu Thanh. Đó là một thanh niên có vẻ ngoài thanh tú, gầy gò, nhìn qua khá giống với Lê Minh trong Tứ Đại Thiên Vương. Thấy hắn, tôi mới sực nhớ ra mình từng gặp người đàn ông này một lần ở cửa hàng của Từ Tiểu Thanh trước đây. Chỉ là lần trước khi bước vào tiệm, hắn hoàn toàn giống như một khách qua đường tình cờ ghé ngang xem đồ. Suốt lúc đó, hắn thậm chí không hề có bất kỳ giao tiếp nào với Từ Tiểu Thanh đang đứng sau quầy. Chính vì thế mà tôi hoàn toàn không liên tưởng gì giữa hắn và danh phận bạn trai của cô ta. Nhưng lần này tôi chú ý thấy một vài chi tiết bất thường. Sau khi bước vào tiệm quần áo, dù người đàn ông vẫn không nói câu nào với Từ Tiểu Thanh, nhưng cô ta lại chủ động lấy một chiếc áo tiến lên mời hắn mặc thử. Đứng trước gương soi, hắn thay chiếc áo cô ta đưa, kích cỡ cư nhiên lại vừa vặn như in. Và khi Từ Tiểu Thanh giúp hắn chỉnh lại quần áo, cơ thể cô ta có một động tác giướn về phía trước rất rõ ràng, giống như muốn ôm lấy hắn từ phía sau. Những chi tiết này đều ngầm ám chỉ rằng Từ Tiểu Thanh không chỉ quen thuộc với người đàn ông này mà mối quan hệ giữa họ còn rất mập mờ. Chỉ vì một lý do nào đó, cả hai phải giả vờ như không quen biết. Chẳng lẽ Từ Tiểu Thanh là nhân tình của gã này? Đợi gã đàn ông rời khỏi cửa hàng, tôi lập tức lặng lẽ bám theo. Chỉ cần xác nhận được mùi hương độc nhất vô nhị đó trên người hắn, tôi sẽ dám khẳng định 100% rằng hung thủ giết chị tôi chính là hắn. Thế nhưng gã này dường như đặc biệt cảnh giác. Vừa bước ra khỏi cửa hàng chưa được mấy bước, hắn đã bắt đầu ngoái đầu quan sát, cực kỳ nhạy cảm với môi trường xung quanh. Tôi không thể bám sát được, nhưng không sao, tôi đã biết thân phận của hắn. Bởi không lâu sau đó, tôi nhìn thấy hắn từ xa đi vào một bệnh viện cách đó hơn 100 m. Thì ra là một bác sĩ. Henry từ Tiểu Thanh lại mở cửa hàng quần áo ngay tại đây. Trên người một bác sĩ thì sẽ có mùi vị đặc biệt gì? Mùi cồn, mùi oxy già hay mùi của loại thuốc nào đó? Không đúng, thứ mùi tôi ngửi thấy không phải là những mùi vị tầm thường thường gặp trong bệnh viện. [âm nhạc] Trừ khi vị bác sĩ này điều trị một loại bệnh không mấy bình thường và hắn cần phải tự tay bôi thuốc cho bệnh nhân. Lâu dần trên người mới có khả năng ám lại mùi của loại thuốc đặc biệt đó. Nhưng nếu vậy thì lại có điểm vô lý. [âm nhạc] Vì nếu trên người bác sĩ có mùi này thì trên người bệnh nhân chắc chắn cũng phải có. Thế nhưng suốt 3 năm qua, tôi chỉ ngửi thấy thứ mùi gần giống với đêm hôm đó trên duy nhất cơ thể của Từ Tiểu Thanh. Nghĩ thế nào cũng thấy không hợp logic. Dù vẫn chưa thể thông suốt được sự thật về mùi hương đó, nhưng tôi đã quyết định đổi mục tiêu theo dõi tiếp theo sang gã bác sĩ bí ẩn này. Tuy nhiên, khi bắt tay vào thực hiện mới thấy độ khó cực cao. Gã này không giống từ Tiểu Thanh, sự cảnh giác của hắn rất mạnh. Đã vài lần ở cổng bệnh viện, khi tôi vừa định tiếp cận sau lưng hắn, hắn đều theo bản năng mà ngoái lại nhìn. Dường như hắn có thể cảm nhận được đang có người bám đuôi. Việc mai phục bên ngoài bệnh viện cũng rất khó khăn, bởi mỗi lần bảo vệ ở cổng nhìn thấy tôi là họ lại xua đuổi. Có vẻ họ tưởng tôi là kẻ ăn xin rình dập ở cổng bệnh viện, nhưng nếu đứng xa hơn thì khi trời tối tôi hoàn toàn không thể nhìn ra gã đàn ông đó tan làm lúc nào. Sau sai lầm lần đầu ở nhà Từ Tiểu Thanh, giờ tôi trở nên đặc biệt cẩn trọng, thả tiến triển chậm một chút, còn hơn là chưa nắm chắc đã ra tay. Tôi nghĩ nếu phía bệnh viện không thể đột phá thì chỉ còn cách quay lại chỗ từ Tiểu Thanh. Tôi không tin bọn họ chỉ thỏa mãn với những lần gặp mặt hờ hững tại cửa hàng quần áo kia. Và cơ hội đó đã đến rất nhanh. Kể từ khi tôi theo dõi Từ Tiểu Thanh, cô ta hầu như ngày nào cũng đến tiệm từ sớm. Nhưng hôm đó phải đến tận chiều Từ Tiểu Thanh mới xuống lầu. Cô ta xách một chiếc túi cầm tay, gương mặt trang điểm rất cầu kỳ. Rõ ràng là cô ta sắp đi gặp một người rất quan trọng. Tôi bám theo cô ta từ xa, có thể thấy tâm trạng cô ta hôm nay rất tốt, thỉnh thoảng cô ta lại kiễng chân bước những bước nhảy chân sáo trên đường. Nhưng dường như cô ta cũng không hề vội vã. Đôi khi cô ta dừng lại, hít hà những khóm hoa báo xuân trồng bên đường. Cứ đi rừng rừng như thế khoảng hơn một tiếng đồng hồ, tôi mới theo cô ta đến điểm dừng chân. Đó là một công viên chưa xây dựng xong ở ngoại ô, hầu như không có bóng người. Từ Tiểu Thanh chậm rãi bước vào công viên, tìm một chiếc ghế dài rồi ngồi xuống. >> [âm nhạc] >> Dáng vẻ cô ta rất thong dong, không giống như đang đợi người mà giống như một mình đi xã ngoại vậy. Tôi thấy cô ta lấy từ trong túi xách ra một hộp đựng thức ăn, mở nắp ra, nhìn như định tự mình thưởng thức, nhưng rất nhanh sau đó cô ta lại cẩn thận đậy lại, cất hộp thức ăn vào túi, dường như chỉ lấy ra để ngắm nghía thứ bên trong một chút thôi. Cứ thế thời gian dần trôi, trời sập tối, trong công viên lúc này đã không còn một ai, thế nhưng Từ Tiểu Thanh vẫn không có ý định rời đi. Xem ra đúng là cô ta đang đợi một ai đó. Khoảng 8 giờ, tôi lén lút rời khỏi chỗ ẩn nấp, định bụng đi dạo quanh đây một chút. Kết quả là vừa ra khỏi công viên không xa, tôi suýt nữa đã va vào một bóng người đang vội vã. May mà người đó chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái mà cứ thế đi tiếp. Nhưng tôi đã nhận ra rồi, người đó chính là gã bác sĩ mà Từ Tiểu Thanh đang chờ đợi. Ngay khi tôi còn đang thầm may mắn vì hắn không nghi ngờ sự xuất hiện đột ngột của mình thì một nỗi hoang mang lớn hơn đã dâng lên trong lòng tôi chỉ vài giây sau đó. Bởi vì lúc nãy khi gã đàn ông đó lướt ngang qua, tôi không hề ngửi thấy mùi hương khắc cốt ghi tâm trong ký ức trên người hắn. Chẳng lẽ lần này lại sai nữa sao? Công viên đã tối đen hoàn toàn, chỉ có ánh trăng trải dài trên những lùm cây, lối đi và cả những chiếc ghế dài vẫn còn nồng mùi sơn mới. Nhưng những người tình hẹn hò sẽ chẳng bận tâm đến điều đó. Môi trường như vậy có lẽ còn mang lại một cảm giác lãng mạn khác thường. Tôi đứng từ xa quan sát từ Tiểu Thanh và gã đàn ông đó. [âm nhạc] Bạn đang nghe trên kênh YouTube Bằng trứng thép audio. Cô ta lấy hộp thức ăn ban chiều ra đặt trước mặt gã. Họ nói khẽ với nhau điều gì đó mà vì trốn quá xa, tôi không thể nghe rõ dù chỉ một câu. Tôi vẫn mải nghĩ về cảnh tượng va chạm với gã bác sĩ vừa rồi. Trên người hắn thực sự không có mùi hương nó. Vậy nói cách khác, mùi trên người Từ Tiểu Thanh không phải lây nhiễm từ gã đàn ông này. Vậy cô ta còn tiếp xúc với ai nữa? Không còn ai khác mà. Thật là quỷ quái. Ngay khi tôi bắt đầu cảm thấy lo âu tột độ, tôi chợt phát hiện Từ Tiểu Thanh ở đằng xa dường như đang khóc. Cô ta lấy tay che mặt, đôi vai run rẩy liên hồi, còn hộp thức ăn cũng rơi từ trên ghế xuống đất. Đối mặt với sự bật khóc bất ngờ của Từ Tiểu Thanh, gã đàn ông rõ ràng có chút lúng túng, cứ thế đờ người ra ngồi đó. Từ Tiểu Thanh ngẩng đầu lên nói với hắn điều gì đó, hắn mới như sực tỉnh, đưa tay ra, chậm rãi ôm Từ Tiểu Thanh đang khóc lóc vào lòng. Nhưng Từ Tiểu Thanh chỉ nằm trong lòng hắn chưa đầy một hai phút đã đột ngột đẩy hắn ra, đứng phát dậy. Cảnh tượng tiếp theo thực sự khiến tôi chết lặng, bởi vì Từ Tiểu Thanh cư nhiên bắt đầu trút bỏ từng lớp quần áo trên người. Áo khoác dài, áo len, quần dinh, cô ta cứ thế cởi bỏ tất cả những thứ che thân, từng món một ném xuống đất. Đường cong cơ thể như một bức tranh cắt giấy sống động đập thẳng vào mắt tôi. Tôi sững sờ, thực sự sững sờ. Nhưng mặt khác, tôi lại phải thừa nhận rằng dưới ánh trăng soi dọi, đó là một cơ thể phụ nữ gần như hoàn mỹ. Sau đó Từ Tiểu Thanh lùi lại vài bước, đối diện với gã đàn ông, đột ngột giang rộng hai tay, dường như lại đang nói gì đó. Lần đầu tiên cô ta nói tôi nghe không rõ, nhưng đến lần thứ hai, giọng cô ta to dần lên. Tôi nghe thấy từ Tiểu Thanh hét lớn với gã đàn ông, "Ôm lấy em đi." Thế nhưng phản ứng của gã đàn ông lần này cũng nằm ngoài dự kiến của tôi. Chỉ thấy hắn đột nhiên lấy tay bịt miệng, từ trong cổ họng phát ra những tiếng khò khẻ khàn đặc. Bạn đang nghe trên kênh YouTube bằng trứng thép audio. Sau [âm nhạc] đó hắn bất ngờ nhảy dựng lên khỏi ghế, chạy tháo thân ra phía ngoài như bay. Lúc này, Từ Tiểu Thanh bắt đầu cười lớn, nhưng tiếng cười đó nghe sao mà bi lương đến lạ. Cô ta vừa cười vừa ngồi thụp xuống, bắt đầu nhặt nhạnh từng chút những thứ vốn đựng trong hộp thức ăn đã rơi vãi dưới đất. Và rồi tôi nghe thấy cô ta khóc. Cô ta ôm lấy hộp thức ăn, trong đêm xuân xe lạnh này cứ thế trần trụi co quắp trên mặt đất, khóc không thành tiếng. Sau đó tôi vẫn thỉnh thoảng lẻn đến dưới nhà từ Tiểu Thanh để quan sát, nhưng hầu như không còn thấy cô ta ra khỏi cửa nữa. Cả cửa hàng quần áo kia, cô ta dường như cũng không đến nữa. Tôi chẳng còn cách nào khác, dù cô ta không ra ngoài, tôi vẫn phải chọn cách tiếp tục mai phục. Bởi vì tôi đã biết gã bác sĩ không rõ quan hệ với cô ta kia, không có mùi vị tôi tìm kiếm. Vấn đề vẫn chỉ nằm trên duy nhất cơ thể từ Tiểu Thanh. Đây là manh mối tôi đã chờ đợi suốt ba năm, dù thế nào tôi cũng phải kiên trì đợi tiếp. Hai tuần sau, vào một buổi chiều, Từ Tiểu Thanh lại trang điểm cầu kỳ xuất hiện trước tòa nhà tối tam kia. Cô ta vẫn mặc chiếc áo khoác lần trước, xách chiếc túi lần trước, chỉ có điều trên mặt đã không còn thấy vẻ vui sướng như lần trước nữa, thay vào đó là một sự lạnh lùng không sao tả xiết. Tôi lại âm thầm bám theo và thấy cô ta cư nhiên lại đến công viên nơi gặp gã bác sĩ lần trước. Sau đó cô ta ngồi xuống đúng chiếc ghế dài đó, cứ thế ngồi im bất động như một pho tượng. Chẳng lẽ cô ta đang đợi gã bác sĩ kia sao? Tôi lèn từ chỗ ẩn nấp lần trước tiến lên phía trước một chút, để lần này có thể quan sát cô ta tốt hơn. Màn đêm lại lặng lẽ buông xuống, ánh trăng soi bóng lên khuôn mặt không vui không buồn của Từ Tiểu Thanh. Chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân từ xa vang tới. Nhìn bóng dáng thì đúng là gã bác sĩ kia thật. Gã giảo bước đến trước mặt Từ Tiểu Thanh, nhưng không ngồi xuống bên cạnh mà cứ đứng như vậy. Do lần này đứng khá gần, theo chiều gió thổi tới, tôi có thể nghe rõ lờ mờ gã đàn ông nói gì. Gã nói, "Tiểu Thanh, lần này gặp mặt lần cuối thôi, sau này chúng ta đừng có bất kỳ vướng mắc nào nữa được không?" Từ Tiểu Thanh ngước mặt lên, khẽ mỉm cười, sau đó cô ta đặt chiếc túi xách đang ôm trong lòng sang một bên, đứng dậy lần nữa, "Gang tay ra, "Ôm em đi." Gã đàn ông nhìn Từ Tiểu Thanh một lần nữa lộ ra vẻ mặt lúng túng khó xử. Lần cuối cùng thôi, ôm em một cái đi." Từ Tiểu Thanh mỉm cười nói. Gã đàn ông nhìn cô ta, dường như có chút do dự, nhưng cuối cùng gã vẫn giang tay ra ôm người phụ nữ xinh đẹp trước mặt vào lòng. Nhìn họ ôm nhau, tôi lại không kìm được mà nhớ tới chị mình. Bởi vì trước đây chị cũng rất thích ôm tôi. Cái ôm thực sự là một động tác kỳ diệu. Đôi khi nó đại diện cho tình cảm không nỡ buông bỏ, đôi khi nó lại đại diện cho sự ly biệt. Từ đây từ Tiểu Thanh được gã đàn ông siết chặt trong lòng, từ miệng cô ta phát ra những tiếng rên rỉ khẽ. Một bàn tay cô ta không kìm được mà bám chặt lấy lưng gã, còn bàn tay kia lúc này đột ngột xuất hiện một con dao. Giây tiếp theo, mũi dao đâm lút vào lưng gã đàn ông. Gã thốt lên một tiếng kinh hãi, buông tay ra, quỳ sụp xuống đất. Từ Tiểu Thanh vòng ra sau lưng gã, thẳng tay rút con dao ra. "Tiểu Thanh, Tiểu Thanh." Gã bác sĩ kêu cứu với cô ta, giọng nói lẫn lộn với những tiếng thở gấp gáp. Nhưng từ Tiểu Thanh không thèm đói hoài, cô ta bước chân vắt ngang qua người gã, giơ dao lên và đâm mạnh xuống. Một nhát, hai nhát, tôi thấy trên khuôn mặt trắng nõn của Từ Tiểu Thanh xuất hiện những vệt đen bẩn, đó là máu bắn lên. Một nhát, hai nhát, tôi nghe thấy từ miệng Từ Tiểu Thanh phát ra tiếng cười sắc lạnh như tiếng mèo kêu. Âm thanh đó giữa công viên vắng vẻ, không người nghe sao mà u uất đến thế? Gã đàn ông nằm trên đất cuối cùng cũng không còn cử động nữa. Từ Tiểu Thanh đứng thẳng lưng, lại bắt đầu cười khúc khích. [tiếng cười] Cuối cùng cô ta cười đến mệt lử, bè nhấc cái xác dưới đất lên, kéo về phía vạt rừng phía trước. Và tôi đang trốn ngay trong vạt rừng đó. Cái xác lê qua lớp cỏ non trên mặt đất, phát ra những tiếng sàn sạt. Nó ngày càng lại gần tôi. Tôi thậm chí cảm thấy đôi mắt chết không nhắm mắt của gã đàn ông đang lặng lẽ nhìn chằm chằm vào chỗ tôi ẩn nấp. Tôi bắt đầu cảm thấy căng thẳng mơ hồ. Nếu bị từ Tiểu Thanh phát hiện, tôi phải làm sao? Là chạy trốn hay liều mạng lao ra giết cô ta? Nhưng nếu giết cô ta, chẳng phải manh mối của tôi sẽ đứt sạch sao? May thay, tôi thấy cô ta kéo cái xác đến vị trí cách tôi vài mét thì dừng lại, thậm chí cô ta còn chẳng thèm liếc nhìn về phía chỗ tôi trốn lấy một cái, bỏ cái xác lại đó rồi quay người đi thẳng ra ngoài công viên. Còn đôi mắt đã mất hết thần sắc của cái xác kia, cứ thế chừng chừng nhìn vào bụi rậm nơi tôi ẩn náu. Tôi thậm chí không dám ngoái đầu lại, vì sợ rằng vừa ngoái lại sẽ thấy Từ Tiểu Thanh chưa đi mà đang cầm dao đứng ngay sau lưng mình. May mắn là sau một khoảng thời gian dài, công viên dường như chỉ còn lại tôi và cái xác đó. Tôi chậm rãi bò dậy, hít một hơi thật sâu. Từ Tiểu Thanh, tôi phải đi tìm Từ Tiểu Thanh. Mặc kệ cô ta là kẻ điên hay quái vật, tôi nhất định phải làm cho rõ cái mùi chết tiệt đó rốt cuộc là gì. Sự báo thù của tôi lớn lao hơn tất cả mọi thứ. Nhà của Từ Tiểu Thanh cư nhiên không khóa. Cửa chỉ khép hờ, đèn phòng khách đã tắt, nhưng căn phòng ngủ tận cùng bên trong dường như vẫn còn sáng đẻn, bên trong còn vọng ra những tiếng thở dốc kỳ lạ. Tôi lách người lẻn vào nhà. Đây là lần đầu tiên tôi bước vào nhà từ Tiểu Thanh. Ngay khi cơ thể vừa bước vào, hốc mũi tôi đột ngột cảm nhận được một luồng khí vị mãnh liệt và quen thuộc. Không sai được, chính là mùi đó. Chính là mùi hương mà tôi đã tìm kiếm dòng dã suốt ba năm trời. [âm nhạc] Và căn nhà này rõ ràng đang ngập ngộ thứ mùi hương đó. Tôi kìm nén sự kích động trong lòng, chậm rãi rón rén tiến về phía căn phòng ngủ đang sáng đèn. Trong quá trình đó, cơ thể tôi đột nhiên va phải một vật gì đó. Tôi quay đầu nhìn sang, suýt chút nữa không kìm được mà hét toáng lên. Trên chiếc quạt trần ngay chính giữa phòng khách, một bóng đen đang lủng lẳng treo trên đó. Từ Tiểu Thanh trong tình trạng trần trụi đã tự treo cổ chết ngay giữa phòng khách nhà mình. Tôi nhìn thi thể vẫn còn hơi ấm của Từ Tiểu Thanh, khẽ nuốt nước bọt. Cô ta vậy mà lại tự sát như thế. Nhưng trong căn phòng ngủ đang sáng đèn kia, rõ ràng vẫn còn thứ gì đó đang đợi tôi. Tôi nghe thấy những tiếng hừ hừ và thở dốc nặng nề của một người đàn ông. Trong căn phòng đó có người, và tôi có thể cảm nhận được gã đàn ông đó mới chính là nguồn cơn của mùi hương này. Hắn chính là kẻ tôi phải giết đêm nay. Tôi thận trọng bước tới, từ từ đẩy cánh cửa phòng ngủ ra. Cảnh tượng trước mắt một lần nữa khiến tôi bàng hoàng đến không thốt nên lời. Một gã đàn ông trung niên tầm 40 50 tuổi trần chuông nằm trên giường, đang dùng một con dao gọt hoa quả điên cuồng cạo thứ gì đó trên người mình. Cơ thể hắn như thể vừa trải qua một cuộc lăng trì, bị dao cạo đến mức thịt nát máu tươi, cả người hắn trông không khác gì một huyết nhân. Thế nhưng hắn vẫn không dừng lại, vẫn cầm dao cạo lấy cạo để, máu từ khắp nơi trên cơ thể không ngừng rỉ ra ngoài. Và giữa mùi máu tanh nồng nặc đó, tôi đã ngửi thấy chính là mùi hương đó. Thứ mùi hương ấy phát ra từ chính gã đàn ông trước mắt, từ dòng máu đang chảy ra trong cơ thể hắn, cuồn cuộn xộc vào mũi tôi không dứt. Chính ông đã giết chị tôi đúng không?" Gã đàn ông ngẩng đầu kinh hãi nhìn tôi. "Đi chết đi." Tôi gầm lên một tiếng, lao thẳng về phía hắn. Hắn hét lên một tiếng rồi lăn khỏi giường, rằng co vật lộn với tôi. Rồi tôi cảm thấy một bàn tay hắn đột nhiên chộp lấy con dao, đâm mạnh vào bụng tôi. Khốn kiếp, con súc sinh ở đâu chui ra thế này? Gã đàn ông nằm dưới đất lẩm bẩm, vùng bụng truyền đến một cảm giác lạnh lẽo. Con dao vẫn còn cắm trong cơ thể tôi. Dòng máu nóng hổi lan qua lưỡi dao lạnh buốt chảy ngược ra ngoài cơ thể. Tôi nằm rạp dưới đất, phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn lại khiến gã đàn ông tưởng mình đã đắc thủ mà nới lỏng cảnh giác. Hắn ngửa đầu ra sau, tựa vào tường và bắt đầu thở dốc. Thời khắc tôi chờ đợi chính là đây. Bất thình lình, [âm nhạc] tôi lại lao về phía hắn một lần nữa. Lần này hắn hoàn toàn không có sự phòng bị nào. Cứ thế tôi cắm phập món hung khí đã chuẩn bị sẵn từ lâu vào cổ họng gã đàn ông. Máu từ cổ hắn phun ra như suối, còn tôi chỉ biết ôm chặt lấy hắn không buông. Chết đi, chết đi, chết đi. Trong đầu tôi chỉ còn vang vọng những từ đó. Chị ơi, chị có đó không? Chị nhìn xem em đã báo thù cho chị rồi. Góc nhìn Trương Trần Niệm, bạn đang nghe trên kênh YouTube bằng chứng thép audio. Sáng sớm khi còn đang mơ màng, tôi nhận được điện thoại từ cục nói rằng đêm qua trong thành phố liên tiếp xảy ra ba vụ án mạng. Tôi vội vàng bật dậy khỏi giường, qua điện thoại tìm hiểu tình hình từ tiểu Quách người liên lạc với tôi. Vụ thứ nhất xảy ra tại công viên ngoại ô chưa xây xong, nạn nhân tên Bà Nghiêm là bác sĩ khoa nội hô hấp của bệnh viện nhân dân thành phố, 29 tuổi, trên người có nhiều vết dao đâm. Nhận định ban đầu đây cũng là nguyên nhân tử vong. Vụ thứ hai xảy ra tại khu tập thể phố Hạnh Phúc. Nạn nhân là hai cha con, cô con gái tên từ Tiểu Thanh là chủ một cửa hàng quần áo chết do tự sát. Chúng tôi đã điều tra qua, cô ta. Đầu dây bên kia chưa nói xong thì chiếc điện thoại tiểu linh thông của tôi đột ngột hết pin. Tôi ném điện thoại lên giường, thở dài, đành phải lên cục trước đã. Khi tôi vội vã đến nơi, đồng nghiệp trực ban nói nhóm của Tiểu Quách đều đã đến hiện trường vụ án mạng thứ hai rồi, bảo tôi qua đó luôn. Đến khi tôi tới khu phố Hạnh Phúc, trời đã gần hừng sáng. Hiện trường vụ án ở tầng hai. Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy Tiểu Quách và pháp y Tiểu Trần đều đã có mặt. Trên sàn phòng khách đặt một thi thể nữ, đậy tấm vải trắng. Tôi đoán đó chính là Từ Tiểu Thanh. Tình hình thế nào? Tôi hỏi. Vụ của Từ Tiểu Thanh thì không phức tạp lắm vì cô ta có để lại di thư. Trong thư nói rằng bác sĩ Bàng Nghiêm chết ở công viên ngoại ô chính là do cô ta giết. Tiểu Quách thấy tôi thì bước lại gần nói, "Nguyên nhân là gì?" Hai người họ vốn là người yêu, nhưng sau đó vì Từ Tiểu Thanh mắc một căn bệnh nên đã chia tay bà Nghiêm. Bà Nghiêm vốn đã có bạn gái mới sắp tính chuyện cưới hỏi, nhưng dường như anh ta vẫn không quên được từ Tiểu Thanh nên thời gian gần đây hai người lại liên lạc. Tuy nhiên, trong một lần hẹn hò, Từ Tiểu Thanh phát hiện Bàng Nghiêm vẫn không thể chấp nhận được căn bệnh của mình, chắc là vì yêu sinh hận nên đã quyết định giết anh ta. "Bệnh gì? Bệnh Mick. Cái gì cơ?" Tôi nhìn Tiểu Quách, vẻ mặt đầy hoang mang. Đây là căn bệnh tôi chưa từng nghe thấy bao giờ. Một loại bệnh da liễu di truyền cực kỳ hiếm gặp, thuộc một dạng của bệnh vảy nến, toàn thế giới cũng chỉ có vài nghìn ca, thật không ngờ ở một thành phố nhỏ như chúng ta lại bắt gặp. Pháp y Tiểu Trần đứng bên cạnh bình tĩnh nói, "Bệnh ra liễu gì mà kinh khủng vậy? Bạn đang nghe trên kênh YouTube Bằng trứng thép audio. Tôi bước tới trước thi thể trên sàn, vén một góc vải trắng lên, chỉ mới nhìn qua một cái mà đột nhiên cảm thấy sờn gai ốc khắp người. Có thể thấy lúc sinh thời từ Tiểu Thanh là một cô gái rất xinh đẹp, nhưng lớp da trên bụng và tứ chi của cô ta, tôi không biết phải dùng từ gì để miêu tả. Đó hoàn toàn không phải là làn da của con người mà giống như một loài bò sát nào đó, thậm chí còn đáng sợ hơn cả da bò sát. Được rồi, [âm nhạc] vào xem bên trong đi. Tiểu Trần nhắc nhở, tôi mới sực nhớ ra bên trong còn một thi thể nữa. Bên trong là cha của Từ Tiểu Thanh sao? Ông ta chết thế nào? Anh vào xem thì biết. Tiểu Trần nói một cách bí ẩn. Khi tôi bước vào, cảnh tượng trước mắt lại một lần nữa khiến tôi vô cùng khó hiểu. Tựa vào một bên tường là một thi thể nam giới trần chuồng, xác thịt nát bấy, nhưng trên những mảng da còn sót lại có thể thấy hình thù đáng sợ y hệt như trên người từ Tiểu Thanh. Và dưới đất cư nhiên còn nằm một, một con chó border Colly. Đúng vậy, cha của Từ Tiểu Thanh bị chính con chó này cắn chết. [âm nhạc] Chuyện này con Border Colly này toàn thân bẩn thỉu, trông có vẻ là một con chó lang thang. Vùng bụng nó bị đâm một dao đã không còn sống được nữa. Thế nhưng tôi cứ luôn cảm thấy nó trông có chút quen mắt. Nó trông rất giống con chó nhỏ ở nhà cô gái bán hoa gặp nạn ba năm trước mà tôi từng gặp. Tôi bước tới xem xét kỹ thi thể con chó. Không sai được, chính là con Border Colly năm đó. Trên cổ nó vẫn còn đeo cái thẻ tên khác chữ biên mộc. Vốn dĩ lúc đó tôi đã định nhận nuôi nó nhưng không biết nó đã lẻn đi mất từ lúc nào. Kiểm tra đi. Tôi đứng dậy nói với Tiểu Quách. Hả? Tiểu Quách bị tôi làm cho giật mình. Kiểm tra DNA của người đàn ông này. Đối chiếu với mẫu tóc nghi của hung thủ còn sót lại tại nhà cô gái gặp nạn ở khu Bành Gia Loan 3 năm trước xem có trùng khớp không. Chẳng phải năm nay cục mình cuối cùng cũng làm được giám định DNA rồi sao? Kết quả giám định DNA hiển thị người đàn ông đó tức cha của Từ Tiểu Thanh chính là hung thủ của vụ án giết cô gái 3 năm trước. Kết quả này khiến chúng tôi vô cùng chấn động. Bệnh Meric mang lại gánh nặng tâm lý cực lớn cho người bệnh. Theo một số dữ liệu từ nước ngoài, bệnh nhân Mic ở mức độ nhất định cuối cùng đều nảy sinh hành vi cực đoan. Ba năm trước, cha của Từ Tiểu Thanh cũng vì lý do này mà đã giết hại cô gái kia. Nhưng điều làm chúng tôi kinh ngạc hơn cả là làm thế nào mà con chó này lại tìm được cha của Từ Tiểu Thanh. Mùi vị Tiểu Trần sau đó nói với tôi, chó có thể phân biệt được hàng nghìn loại mùi, ngay cả bệnh nhân ung thư chúng cũng ngửi ra được. Con Border Colly này chắc hẳn đã ngửi thấy mùi hương đặc trưng tỏa ra từ căn bệnh hiếm gặp Meric. Điều này thật sự không thể tin nổi vì theo những gì chúng tôi tìm hiểu sau đó, cha của Từ Tiểu Thanh sau khi giết người đã từng đưa con gái chuyển đến thành phố khác. Mãi đến năm ngoái mới quay lại. Và vì bệnh tình của ông ta chở nặng, sau khi chuyển về ông ta chưa bao giờ bước chân ra khỏi cửa nhà. Con chó này vậy mà vì muốn báo thù cho chủ nhân đã kiên trì chờ đợi suốt ba năm dòng. Nghĩ đến đây, tôi và các đồng nghiệp bỗng cảm thấy có chút chạnh lòng. có cha được cô gái kia cuối cùng được chôn cất ở đâu không? Nếu có thể, hãy chôn con chó này bên cạnh cô ấy nhé." Tôi nói với Tiểu Quách và đề nghị này đã được mọi người đồng ý. Về đến nhà, từ phòng khách vang lên một tiếng chó sủa. Con Golden nhà tôi lăng xăng chạy ra đón chủ. Thực ra nó cũng mới đến nhà tôi không lâu. Đây là con chó tôi vừa nhận nuôi ở trại tập trung cách đây ít lâu. Tuy ban đêm thường hay sủa ầm ĩ nhưng tính cách rất tốt, cực kỳ quấn người. Tôi vuốt ve đầu con Golden, nó không ngừng cọ cọ vào lòng bàn tay tôi. "Này người anh em, nghe nói trước đây ông cũng đi lang thang, không biết có từng gặp con Border Colly kia không? nó ấy mà đã lang thang trong thành phố này suốt ba năm chỉ để tự tay báo thù cho chủ nhân mình đấy. Nghĩ lại trên người con chó nhỏ ấy thực sự có khí phách của một vị hiệp sĩ thời cổ đại. Con Golden phát ra vài tiếng rên rỉ trầm thấp, giống như nó đã hiểu hết những gì tôi nói. Cảm ơn bạn đã nghe cùng bằng chứng thép audio. Nếu thấy hay, bạn hãy like và ấn đăng ký để ủng hộ kênh ra nhiều truyện hay hơn nữa nhé. Yêu thương các bạn nhiều. M.

Need a transcript for another video?

Get free YouTube transcripts with timestamps, translation, and download options.

Transcript content is sourced from YouTube's auto-generated captions or AI transcription. All video content belongs to the original creators. Terms of Service · DMCA Contact

[TRUYỆN AUDIO] | MÙI MÁU CỦA SÁT NHÂN (FULL) - YouTube Tr...